zhiyu9095: (Default)
[personal profile] zhiyu9095
rạn // iron rusts and bends and /breaks/
tác giả | project_reincarnation.
dịch | Tô Chí Du
thể loại | MARVEL fanfiction, angst.
cặp đôi | Steve Rogers X Tony Stark.
bản gốc | hoàn thành.
bản dịch | hoàn thành.



[bản dịch chưa được sự cho phép của tác giả. chữ nghĩa kém, nếu có sai sót, xin tận tình chỉ bảo]
- by ultimatesue

- chợt nhớ một ngày xưa,
- khi tôi thuộc về anh, song anh vẫn mù quáng.

Tony Stark cười khan, lắng nghe sự huyên náo của đô thị vọng lên từ dưới, thưởng thức ánh đèn rực sáng trong thành phố hắt lên bầu trời đen thẳm tựa như vô vàn những vì sao. Anh chăm chăm trông xuống, đoạn hít hà và mỉm cười qua tầm nhìn mịt mờ.

Anh vẫn nhớ như in adrenaline sục sôi trong xương tủy mỗi khi anh bay ngang tòa nhà, hân hoan reo hò sau mỗi chiến thắng. Loại cảm giác chỉ hiển hiện vào những lúc anh biết bản thân đã hành động thỏa đáng, thay vì sai lầm. Anh sẽ nhớ mãi sự ấm áp đong đầy trái tim khi mỗi thứ anh tạo ra giúp ích được cho thế giới. Giá trị hơn nhiều đôi tay và công cụ đẫm máu của anh.

Tony cười nhạt, nhìn thoáng thành phố đã từng là mái ấm của anh.

Bầu không khí thét gào quanh anh, từng luồng gió buốt cóng vây lấy anh. Khẽ lắc đầu, anh nhẩm tính bản thân còn bao nhiêu thời gian. Giờ đây đã chẳng còn gì có thể níu giữ anh, song anh vẫn đợi thêm vài phút.

Anh kiểm qua bản danh sách được nhẹm trong tâm trí, gắng nhớ xem các nguyện vọng anh vừa sửa qua đã được liệt kê đầy đủ chưa. Đoạn lại ngẫm liệu bản thân đã hoàn thành những việc cần kíp – mọi căn cứ để minh chứng miễn tội thành công, những phần nâng cấp tương đương hàng chục năm cho Avengers, và bản sao Hiệp Ước Cải Tổ chính thức phòng nếu có kẻ ỉm đi bản anh đã gửi cho Tướng Asshat.

Anh cũng soạn một lá thư riêng cho Pepper, kể lể mọi điều anh hằng muốn nói song lại vô năng, đồng thời đính kèm mật mã cho chiếc két trong xưởng của anh. Những bản kế hoạch và sơ đồ trong chiếc két có thừa khả năng để giúp Stark Industries hưng thịnh, chưa kể Pepper vẫn nắm cương vị giám đốc điều hành.

Chiếc két cũng giữ một vài hướng dẫn đơn lẻ khác; cho tang lễ của anh (hi vọng sẽ có một nghệ sĩ piano đàn bản nhạc ru của Ý mẹ anh hãy thường đàn anh nghe thuở sinh thời), một bản kế hoạch chi tiết về dự án SWORD giữa anh và Fury. Có lẽ hiện giờ anh nên gọi Pepper và giải thích cặn kẽ với cô, trước khi chuyện đã thành.

Nhưng không. Anh đã và đang đợi một cuộc gọi rồi.

Hằng ngày, Captain America đều gọi đến chiếc điện thoại bật nắp cũ rích anh gửi cho Tony. Steve luôn ca cẩm chuyện mỗi ngày trôi qua thế nào, anh nhớ thành phố biết bao, khỏa lấp nỗi lặng thinh chẳng dứt từ Tony. Chưa một lần Tony cất tiếng trả lời Steve, cho đến khi –

Chiếc điện thoại reo lên, rung bần bật trong lòng bàn tay anh. Anh thở thật sâu, đoạn khẽ rụt chân rồi ngoắt lại để ngồi xuống, thay vì đứng tựa gờ tường.

“Này, Tony! Tôi nhận được tin nhắn rồi - chuyện đấy cảm ơn anh nhiều nhé,” Steve thao thao, không chào hỏi như thường lệ. Anh chẳng nhắn gì nhiều, chỉ đơn giản anh cần Steve gọi đến, vài phút sau nửa đêm.

“Mà có chuyện gì thế? Hôm nay có quá nhiều chuyện xảy ra. Tôi nghĩ T’challa cũng có được vài tin tức rồi, cơ mà –”

“Tôi.” Bên dây chợt lặng đi. Đây là lần đầu tiên anh đáp được một chữ cho Steve qua chiếc điện thoại này. Anh thoáng cười, mường tượng vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt Steve.

“Tony?”

“Anh hỏi có chuyện gì. Tôi trả lời đấy, là ‘Tôi’.” Anh bật cười bởi trò đùa nhạt thếch.

“Gì cơ? Đâ – đấy có phải tiếng lóng gì ở thế kỷ 21 không?”

“Không đâu.” Anh đợi.

“À – chà, ừm –”

“Không có gì để nói sao, Winghead?” Anh cười thật nhẹ nhàng, câu từ sau cuối có chút nao núng. Rồi gạt nhanh những giọt nước mắt toan tuôn ra trong lúc đợi chờ.

“Tôi – ầy, - chào,”

Và thế Tony cười phá lên, đồng thời bật khóc, đã đến lượt Tony lấp đi sự tĩnh lặng. Anh nói về những điều Steve không suy luận được từ T’challa và tin tức truyền thông.

Anh kể Steve hay về Rhodey, về bộ giáp Đen và Vàng mới coóng sẽ không bao giờ anh mặc, về buổi ghé nhà Laura cùng lũ trẻ, về hôm tạt ngang thăm hỏi bé con của Scott Lang.

Anh kể về chuyện Natasha đã thay Steve đóng vai gà mái mẹ, về những cuộc trò chuyện đằng đẵng giữa anh và Pepper, về một cậu nhóc hay ghé vào cuối tuần và chẳng hiểu sao lại ngưỡng mộ anh, về Vision và Jarvis, về những buổi gặp mặt các vị anh hùng nhỏ nhắn đã giữ an ninh cho phố phường và ngõ hẻm.

Anh kể về mọi chuyện song lại chẳng phải những chuyện đáng kể. Không phải những đêm đen dằng dặc cùng bộ giáp loang lổ những máu và chiếc khiên đang giã xuống, hàng tiếng đồng hồ thiết kế rồi lại chỉnh sửa, những ngày miên man cùng luật sư, người cầm quyền và siêu anh hùng. Không phải sự trống vắng và quạnh hiu khảm trong tâm Tony.

Không phải những phím đàn vụn vỡ, và năm 1991.

Thời khắc Tony gần như thấy được ánh dương, thấy được Steve, anh lặng thinh hồi lâu, cười cợt, rồi chợt nấc lên một tiếng nức nở mong manh sau cuối, phút chót Tony đã cho phép bản thân hối hận về những gì mình sắp thực hiện.

“Anh đã chợp mắt chút nào chưa vậy?” Rồi Tony cắn chặt môi, thầm nghĩ, sớm thôi, tôi sẽ ngủ ngay đây.

“Chưa đâu, này – Anh mệt không? Tôi quên hỏi chứ, hẳn anh muốn đi –”

“Không hề, gì chứ - người mệt chắc chắn là anh, Shellhead ạ.” Steve lảng đi.

“Này, anh gọi sau cũng được. Cam đoan tôi sẽ nghe máy mà.” Dối trá.

Thế rồi anh cứ thuyết phục liên hồi rằng Steve nên đi ngủ, anh hẳn đã uể oải bởi phải nói chuyện suốt đêm rồi. Và trước khi Steve cúp máy –

“Tôi yêu anh.”

Đầu dây bặt đi, rồi anh nghĩ, có lẽ anh có thể thực hiện một nguyện vọng cuối cùng.

“Cũng chẳng biết từ bao giờ, nhưng thật tình, tôi yêu anh vô cùng. Steve ạ, mỗi khi tôi tin tưởng một ai, họ đều khiến tôi nhận ra vì sao tôi tuyệt đối không nên –“ anh nghĩ mình nên dừng lại, song lại không thể. Một tiếng rít có vẻ từ gió lạnh dội vào tai anh, ngực anh như thể xuất hiện một nút thắt hòng ngăn anh hít thở. Anh có thể nghe thanh âm bể nát của những phím đàn vang vọng đâu đây.

Tony có thể nghe được tiếng thở của Steve ở đầu dây. Anh chẳng thốt nên một lời.

“Nhưng dẫu sao đi nữa, tôi vẫn yêu anh nhiều. Dù trong tôi đang có vài phần phản đối rằng anh không xứng đáng, tôi rất tiếc.”
“Vì sao?” Giọng nói của Steve thật nhẹ và yếu ớt, anh hiển nhiên đang ngỡ ngàng lắm. Tony nhẹ cười bởi suy nghĩ rằng, chỉ mình anh thôi, Tony Stark này, có thể thốt nên điều ấy trước Captain America.

“Tôi đoan chắc bản Hiệp Ước hợp lý, Steve ạ. Tâm can anh hẳn cũng hiểu được. Mọi người đều e ngại chúng ta, và chỉ vì chúng ta có khả năng, không có nghĩa chúng ta có thể tước đi quyền lựa chọn được cứu sống hay không của họ. Xâm phạm lãnh thổ mà không cần sự đồng thuận của quốc gia đấy, chỉ vì chúng ta biết nhiều hơn sao? Vì chúng ta nghĩ mình có thể giải quyết mọi chuyện tốt hơn cảnh sát và quân đội của họ, những người đang thực thi nhiệm vụ của họ sao?”

“Vậy đấy, tôi sẽ không xin lỗi gì về bản Hiệp Ước, tôi biết đấy là điều đúng đắn dù vẫn còn quá nhiều khuyết điểm, tôi biết chứ. Và tôi cũng không xin lỗi gì về chuyện Barnes đâu.” Bởi tôi đã sửa chúng, đấy là chuyện tôi luôn làm, tôi sửa đổi.

“Vậy –”

“Tôi xin lỗi, bởi đã là một kẻ hèn.”

“Tony –”

“Tôi xin lỗi, vì tôi đã chẳng còn thực hiện nổi chuyện đấy nữa. Cứ mỗi khi bắt tay vào thứ tôi nghĩ sẽ giúp được mọi người – sự đều đi theo hướng ngược lại. Tôi là một thằng hèn, nhưng tôi đã sửa đổi rồi, đúng không? Tôi sửa đổi, chúa ơi đấy là chuyện đáng lý tôi nên thực hiện khi tôi theo chân anh tới Siberia. Steve à, xin lỗi anh, vì tôi không thể cứ tiếp tục gây chuyện nữa, sửa rồi phá nát rồi lại sửa.”

Đoạn anh cười to, như thể một kẻ đã phát điên.

“Tony, không đâu, anh biết điều đấy không đúng –”

“Tôi đổ lỗi cho Howard vì cái chết của bà, anh biết không? Ông cụ lậm rượu vô cùng. Tôi luôn nghĩ đấy là cách ông ra đi, cũng hợp lý cho việc ông kéo bà đi cùng. Tôi đã chẳng hỏi chuyện này khi tôi được hay tin.”

“Tôi xin lỗi, Tony à. Tôi biết đáng lẽ tôi nên –”

“Ổn rồi, Steve. Giờ mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

“Tony.”

“Tôi yêu anh –”

“Tony, anh yêu e-“

“- với cả - gì cơ? Không không, đừng nói thế -”

“Gì cơ, gượm đã, tại sao lại không –”

“Tôi thực sự không còn đủ sức đâu, Steve ạ.”

“Tony, anh hứa anh sẽ không tổn thương, xin em –”

“Tôi biết anh sẽ không vậy đâu, cưng ạ. Tôi yêu anh.”

“Có lẽ trong một kiếp khác,” Anh thì thào, thậm chí chẳng cần nghĩ ngợi, bởi anh đã trì hoãn đủ lâu rồi. Cái lạnh đã bủa vây tâm can anh. Anh ngắt máy, chẳng buồn trả lời những câu hỏi đầy hoảng loạn của Steve.

Bởi Tony hiểu, anh giờ đây đã vụn vỡ quá đỗi. Sẽ không bao giờ anh có thể nhìn Steve mà không hiện lên hình ảnh chiếc khiên đang dần giã xuống anh nữa.

Người nhà Stark luôn kiên cường như Sắt. Cha anh đã từng nói vậy.

Song Sắt ấy vẫn sẽ han gỉ, sẽ uốn cong rồi rạn nứt. Anh nhắm mắt lại, đoạn ngâm nga một giai điệu thân thương, nhớ kỹ nhé, con yêu.

Anh bước khỏi tòa nhà, hệt như mỗi khi anh bay đi cùng bộ giáp, không trung huyên náo quá đỗi, và anh thấy mình như đang chao liệng.


hết

Profile

zhiyu9095: (Default)
SuZhiYu

April 2017

M T W T F S S
      12
3456789
10111213 141516
17181920212223
24252627282930

Most Popular Tags

Style Credit

Expand Cut Tags

No cut tags
Page generated Apr. 4th, 2026 08:44 pm
Powered by Dreamwidth Studios