zhiyu9095: (Default)
[personal profile] zhiyu9095
song trình
- II. ngã rẽ -
tác giả | Lam Lâm.
dịch | Tô Chí Du
[cảm ơn sự giúp đỡ của Dục Tiên Dục Tử, Cát Cát, Toufuda]

chương 5.




Nhóc em Diệc Thần hào hứng hỏi chúng tôi có muốn đi xem hòa nhạc vào tối mai không, tay còn giương hai tấm vé.
"Nhạc thể loại gì?"
"Rock ý."
"Trình độ của ban nhạc đến đâu?"
"Dĩ nhiên là hạng nhứt rồi." Diệc Thần phổng mũi, dựng ngón cái chỉ vào chính nhóc con.
"Ban nhạc của mấy đứa hửm?" Tôi đã đoán được từ trước. Nếu vậy thì không thể từ chối rồi, làm anh phải có nghĩa vụ ủng hộ hết mình con đường nghệ thuật của em thôi.
Lục Phong trông qua khá là bực bội, anh đã chuẩn bị bay thẳng đến Kyoto vào chiều nay, vốn kế hoạch của anh như vầy, tối mai hẳn chúng tôi sẽ ăn món đậu phụ luộc[1] nhạt nhẽo tại một ryotei[2] nào đấy ở Kyoto, cả hai cùng tắm suối nóng dưới táng cây anh đào đương rụng hoa, chứ không phải ngồi chen lấn trong một quán bar bé tẹo cùng bầy người chẳng quen biết gì, tống vào tai thứ nhạc rock chán phèo của nhóc con.
Nán lại Hạ Môn lâu hơn dự định một ngày rưỡi, để giết thời gian tôi đành dẫn anh đi chung quanh. Tôi chợt phát hiện, cái người chẳng thiết tha mấy với những thắng cảnh nổi danh ở Hạ Môn kia, chỉ khi nghe tôi giới thiệu kèm mấy câu như, "Trước đây em hay ghé... Hồi trước em hay ăn... Ngày xưa em thường..." thì tâm trạng mới khá lên nổi, vậy nên để chiều lòng anh[3], mỗi chỗ tôi đều phải nói thêm, "Trước em hay thế này... thế nọ..." Tới quán café uống trà chiều tôi cũng không quên bảo kèm, "Xưa em đến đây suốt, mocha thanh cực ý."
Lục Phong nhấp môi, thì thầm, "Thế này thôi à? Tiêu chuẩn của em kém quá đấy."
Ngại quá đại thiếu gia ạ, trước đây tôi là sinh viên nghèo, chỉ có thể tiêu tiền ở mấy quán bé tẹo như vầy thôi, anh chẳng nhẽ còn hi vọng có thể có café Jamaican Blue Mountain nguyên chất[4] chắc?
Ăn nốt chiếc bánh kếp[5] cuối cùng, Lục Phong đến quầy thanh toán, tôi đương định đẩy cửa bước ra, chợt trông qua một cậu thanh niên đang thong dong bắt chéo chân giữa căn phòng bé tẹo.
Hiện giờ chưa phải thời gian đông khách của quán, buôn bán có hơi ế ẩm, bàn trống hãy còn nhiều. Thường thì người khác sẽ chọn những nơi im lặng như giáp tường hay cửa sổ. Tên nào cố ý ngồi tại nơi bắt mắt nhất để trưng ra điệu bộ đường bệ[6] như vậy thì tôi chỉ biết đúng một người, song giờ hẳn cậu ta vẫn đang ăn cơm nắm với chẳng gặm sashimi[7] tại Tokyo mới phải chứ.
Tôi thử đến vỗ vai cậu ta, "Tần Lãng à?"
Cậu thanh niên quay lại, đôi mắt đẹp trợn tròn, "Tiểu Thần?!"
Cậu ta trông còn ngạc nhiên hơn cả tôi.
"Cậu trở về từ bao giờ đấy?" Năm này là thời kỳ gì vậy? Vì sao tất cả đều chạy đến Hạ Môn thế, "Diệc Thần biết không?"
Khuôn mặt cậu ta thoáng chút xấu hổ.
"Tiểu Thần, tên này là ai?" Lục Phong trưng vẻ mặt khá-là-không-ưng, cau mày quan sát cậu chàng từ đầu tới chân. Dạng đàn ông ngả ngớn như Tần Lãng là loại anh cực kỳ ghét.
Khuôn mặt khôi ngô chợt thay đổi liên tục như vũ bão, thốt nhiên cậu ta nhảy dựng lên nắm chặt tay tôi, sáp vào trình trò muốn mửa vô cùng, "Tiểu Thần à, hai năm qua anh như thế nào rồi, tôi nhớ anh lắm ấy!"
Cậu muốn chết đúng không!
Cả tôi cũng không có gan giật đuôi Lục Phong đâu, cậu ta còn dám giương oai trên đầu anh ấy nữa, thực tình chẳng biết trong bộ não hoang tưởng[8] kia đang nghĩ những gì.
Tôi đáp lại cậu ta bằng một nụ cười còn ân cần tới mức buồn mửa hơn, "Phải chứ? Hai hôm trước tôi cũng vừa thăm Diệc Thần, mấy câu cậu nói tôi sẽ kể lại cho nó không sót chữ nào..."
Tôi hãy chưa dứt lời, vẻ mặt cậu ta đã xám ngoét, rụt về sau vài bước, trông tôi có phần tủi thân lắm.
"Rảnh thì ghé thăm Diệc Thần đi." Tôi không thể không nói những điều này, "Nó gầy lắm rồi."
Tần Lãng trông tôi và Lục Phong tay trong tay, ánh mắt càng ra chiều tủi thân hơn.
"Tên nhóc này là đấy của Diệc Thần à?" Lục Phong ngỡ ngàng, "Nhầm không đấy, hoa hòe đỏm dáng thế..."
Nhằm tăng thêm ấn tượng, tôi lại nói kèm câu thần chú kia theo thói quen, "Trước em với cậu ta hay..."
"Gì?"
Một giọt mồ hôi lạnh tuôn từ đỉnh đầu, "Không có gì..." Suýt nữa vạ đã từ miệng tôi mà thành[9].
Tối hôm tới phiên nhóm nhạc của Diệc Thần biểu diễn, trông nhóc em lên sân khấu với dáng đi sượng ngắt, tôi hiểu ngay Tần Lãng đã đại công cáo thành. Tên này tác phong nhanh nhẹn phết.
Buổi diễn tổ chức tại quán bar của Thẩm Siêu, người đến cổ vũ đông vô cùng, trong số đấy dĩ nhiên có cả chúng tôi ngồi ngay vị trí gần khán đài nhất, cậu ấm Tần đương ôm một bó hoa tươi cực to, mặt mũi cười toét tới si dại.
Điệu bộ mắc mửa này của Tần Lãng làm tôi còn ngượng, chẳng hiểu sao nhóc em chịu đựng nổi.
Với thể loại rock ngoài đinh tai thì nửa chữ cũng không nghe rõ đây, Lục Phong thẳng tiến tới quầy ngồi uống rượu, Thẩm Siêu và chị bạn học của Diệc Thần thì tò mò, thay phiên tới bắt chuyện cùng anh. Hiếm thấy Lục Phong có thể nói chuyện an ổn cùng họ, tôi yên tâm vô cùng, tập trung thưởng thức nhóc em đang cầm micro hất tóc điên cuồng trên sân khấu.
Sự thật đã chứng minh rằng, tôi chỉ có nước buộc Lục Phong trên lưng mới đảm bảo an toàn và chắc chắn nhất[10].
Khi buổi diễn kết thúc, tôi vừa định nói vài câu với Tần Lãng đương toét miệng bởi hạnh phúc và mãn nguyện vô ngần, chợt bị người bế bổng từ sau, ôm luôn vào taxi.
Khốn khổ thân tôi, cả cơ hội giải thích còn chưa có lấy, đã bị ném tới chiếc giường king-size của khách sạn, dày vò tới sống chết liên hồi. Thậm chí tên khốn trời đánh đây còn không hề bôi trơn, thô lỗ vô cùng, lại cả giữ thật lâu để hành người hơn...
"Em vẫn còn tình cảm với tên kia đúng không? Vì bị gã tổn thương nên mới nước mắt ngắn dài tới Thượng Hải, nói vậy anh chỉ là kẻ bị lợi dụng đúng không? Thằng đấy sờ soạng chỗ nào của em rồi? Đây, hay đây, hay là chỗ này? Chỗ này phải chứ?..."
Tôi hãi hùng kêu rên liên hồi, thét gào đau đớn đến khi không thể cất nổi một âm nào nữa, cả thân thể hoàn toàn hứng chịu nghi lễ "gột rửa" của anh, đến độ thoi thóp sau chót mới được bồng tới phòng tắm tẩy rửa.
"Anh cảnh cáo em, nếu em cả gan tơ tưởng tới thằng đàn ông nào ngoài anh, hay vượt rào dù chỉ chút thôi, cẩn thận anh chặt đứt chân em... Sao, em không tin à? Anh không đùa cợt gì với em đâu, nhớ kỹ cho anh."
...
"Kẻ phản bội anh đều sẽ chết thảm, song em là ngoại lệ."
...
"Nếu em có làm gì có lỗi với anh, anh sẽ khiến em sống không bằng chết."
... Ôi trời.
Thật tình, lần nào cũng dọa tôi phát hãi...


./







Chú giải:

[1] Đậu phụ luộc: nguyên văn 白水煮豆腐 /báishuǐ zhǔ dòufu/
Đậu phụ luộc là món chính. Đậu cứng được luộc trong một chiếc nồi đất, chỉ với nước trắng và một miếng rong biển để giữ nguyên hương vị vốn có.
- theo nhatban.vietnhat

[2] Ryotei: nguyên văn 园的料亭 /yuán de liàotíng/
Ryotei là những nhà hàng chuyên phục vụ kaiseki, được thiết kế phỏng theo mô hình nhà nghỉ truyền thống của Kyoto. Kaiseki đã được chú thích ở chương 2.
- theo gomsu.divashop
- tham khảo thêm Wikipedia tiếng Anh.
- tham khảo thêm Google Image.

[3] Để chiều lòng anh: nguyên văn 投其所好 /tóu qí suǒ hào/
Đây là thành ngữ cổ đại. Ý chỉ người khác có ham muốn, sở thích gì thì chiều theo người đó.
- theo Baike.

[4] Café Jamaican Blue Mountain nguyên chất: nguyên văn 现磨的单品蓝山 /xiànmò de dānpǐnlánshān/
Café Jamaican Blue Mountain, hay café Jamaica Blue Mountain, là loại café được trồng ở dãy núi Blue tại Jamaica. Loại café này nổi danh bởi hương vị dịu nhẹ và ít đắng của nó. Qua nhiều thập kỷ, loại café này đã trở nên nổi tiếng và trở thành một trong những loại café bán chạy và đắt đỏ nhất thế giới.
- theo Wikipedia tiếng Anh.
- tham khảo thêm Wikipedia tiếng Việt.
- tham khảo thêm Baike.
- tham khảo thêm Google Image.

[5] Bánh kếp: nguyên văn 小松饼 /xiǎosōngbǐng/
- tham khảo thêm Google Image.

[6] Điệu bộ đường bệ: nguyên văn 花枝招展 /huāzhīzhāozhǎn/
Ngày xưa đây không phải thành ngữ, chỉ đơn giản dùng để chỉ hoa đón gió nên phất phơ. Ở hiện đại, đây trở thành một thành ngữ thường dùng, ý chỉ sự vật hoặc người phụ nữ có tư thái, dáng vẻ xinh đẹp, duyên dáng uyển chuyển.
- theo Baike.

[7] Sashimi: nguyên văn 生鱼片 /shēngyúpiàn/
Sashimi là món ăn truyền thống của Nhật Bản, thành phần chính là các loại hải sản tươi sống.
- theo Baike.
- tham khảo thêm Wikipedia tiếng Việt.
- tham khảo thêm Wikipedia tiếng Anh.
- tham khảo thêm Google Image.

[8] Bộ não hoang tưởng: nguyên văn 徒有其表 /túyǒuqíbiǎo/
Ý chỉ sự không thực tế. Bắt nguồn từ Minh Hoàng Tạp Lục.
- theo Baike.

[9] Vạ đã từ miệng tôi mà thành: nguyên văn 一失言成千古恨 /yī shīyán chéng qiāngǔ hèn/
Ý chỉ ngày trước lỡ phạm phải chuyện gì hoặc làm điều gì, về sau trở thành sự ăn năn, nỗi nuối tiếc cả đời.
- theo Baike.

[10] Chắc chắn nhất: nguyên văn 万无一失 /wànwúyīshī/
Ý chỉ sự chắc chắn vô cùng, nhất định và tuyệt đối không sai sót gì.
- theo Baike.

Profile

zhiyu9095: (Default)
SuZhiYu

April 2017

M T W T F S S
      12
3456789
10111213 141516
17181920212223
24252627282930

Most Popular Tags

Style Credit

Expand Cut Tags

No cut tags
Page generated Oct. 23rd, 2017 05:58 am
Powered by Dreamwidth Studios