zhiyu9095: (Default)
[personal profile] zhiyu9095
song trình
- II. ngã rẽ -
tác giả | Lam Lâm.
dịch | Tô Chí Du

chương 4.




Buổi học lớp ngùn ngụt người vượt mức tưởng tượng, quả tình mọi người đều dẫn người nhà cùng đi, lượng người vốn ít ỏi tăng gần gấp đôi, suýt phải bao cả tầng nhà hàng, nô nức vô cùng.
Lục Phong mang thân phận "đồng nghiệp" của tôi, giữa lớp người anh muốn không gây chú ý cũng khó, sớm sau ai ai cũng biết Trình Diệc Thần không có nổi bạn gái, còn đáng thương đến độ phải dẫn theo một đồng nghiệp nam đóng vai người thân, không hổ là thành viên vinh dự của hội độc thân đại học Hồ Nam.
"Sao cậu lại tới một mình thế này?" Hướng Chân, lớp trưởng ngày ấy cười vang, bắt vai tôi, người yêu mỹ mạo mảnh mai[1] của cậu ấy đứng ở bên.
"Thời này cô nào cũng khó với lắm[2], tớ lại không khôi ngô lắm của như cậu, ai lại để ý tớ chứ."
Hướng Chân lom lom trông tôi, cười tà, "Đừng vờ vịt, cậu có biết khóa bọn mình khi ấy có bao cô thích cậu không."
"... Cậu giỡn chắc."
"Cậu không biết thật sao?" Hướng Chân còn ngạc nhiên hơn cả tôi, "Trâu Văn Úc lớp ba đơn phương cậu bốn năm đấy, chẳng lẽ chưa ai bảo cậu à?"
"..." Tôi rỉ một giọt mồ hôi lạnh. Thật chưa từng biết tôi còn có mị lực khiến hoa khôi lớp mến mộ lâu đến thế.
Hóa ra tôi không phải không có sức hút với người phác... Làm gay quả thực phí phạm vô cùng...
"Mấy cổ... thích tớ ở điểm nào vậy?" Lơ đi ánh mắt rất không ôn hòa của tên cao to bên cạnh, tôi gặng hỏi. Thân nam nhi bất hạnh luôn nghe người bảo nào "mặt mũi thuộc gu của gay", hay "hút đàn ông cực kỳ", chuyện tôi vô cùng tò mò khi trúng được mắt xanh của phái nữ cũng chẳng có gì vô lý.
Hướng Chân lại cợt nhả đánh giá tôi, "Bởi ngoại hình cậu cực ổn... Thành tích lại giỏi, quan trọng nhất ấy, cậu gần như chưa từng nói chuyện cùng mấy cổ."
Có, có à? Thế hóa ra tôi vẫn vô tình tuân theo tính hướng của bản thân, tự động định dạng tất cả phái nữ.
"Mấy cô lớp bọn mình còn từng so xem ai là người đầu tiên có thể nói chuyện với cậu quá chục câu đấy, mọi người còn đặt cược vụ này nữa cơ."
"..." Tôi hoàn toàn không có chút ấn tượng, "Rốt cuộc ai thắng?"
"Một cháu ngựa ô[3]." Hướng Chân xót vô cùng, "Chẳng ai ngờ là Trác Lam đâu, hại cả bọn chung tiền thảm luôn." Giọng điệu của cậu ta cứ như đang mua phiếu cá ngựa vậy.
"Trác Lam, đến đây nhanh, Diệc Thần bên này này." Cái cô gà mái quá này là Thiệu Khiên, nghe đâu cô nàng cũng sắp kết hôn, chú rể thuộc địa vị hàng triệu, mai này bố chồng có khi trở thành người nắm quyền tại Hạ Môn. Trông qua nào Gucci nào LV trên người cô nàng cũng có hiểu được ngay. Thiệu Khiên quyến rũ diễm lệ, giỏi nắm bắt cơ hội, chuyện cứ thế mà thành[4].
Ngược lại, Trác Lam mộc mạc và kín kẽ hơn nhiều. So với khi xưa cô cũng chẳng thay đổi mấy, vẫn mảnh mai thon gọn, khuôn mặt non trẻ sáng láng thanh tú, mái tóc đen dài óng ả, vẻ ngại ngùng lanh lợi, trông mà động lòng[5], chẳng thể nhận nổi cô ấy lớn hơn tôi hẳn ba tuổi.
Nguyên nhân tôi có ấn tượng sâu đậm với hai người đến vậy, nôm na bởi ân huệ từ thời đại học, Thiệu Khiên ngày ngày đi cùng Trác Lam chặn đường tôi ở thư viện, hỏi han hàng tá những loại vấn đề hóc búa đến khó tưởng. Nhờ ơn phước hai cô nàng ban cho, dù giáo viên có ra kiểu đề khó nhằn đến độ người người oán thán, tôi vẫn có thể ung dung đạt học bổng hạng nhất.
Thiệu Khiên hiển nhiên hứng thú dạt dào với Lục Phong hơn là đứa bạn học cũ như tôi đây, dẫu đã sắp cưới song cô vẫn phóng điện mãnh liệt tới các chàng đẹp trai. Chỉ còn tôi và Trác Lam, hai tên vốn không giỏi giao tiếp, chỉ trông nhau khúc khích không nói câu nào.
Hàn huyên dăm ba câu, mọi người đều tản đi lấy đồ ăn, tốp năm ba túm tụm phiếm chuyện cũ. Khi ấy Lục Phong sắp sửa gây chuyện xấu hổ vô cùng, tên kia theo thói quen đến quầy tính tiền, dọa Hướng Chân qua trễ đúng một cuốc hãi hùng. Buổi họp lớp mọi người đều chung tiền thanh toán[6], chuyện thu tiền để lớp trưởng phụ trách, bởi cậu ấy chịu trách nhiệm toàn bộ, nào biết một "đồng nghiệp" chẳng quen biết gì sẽ ra tay trước chứ.
Cú này Hướng Chân không phải hãi đùa, cứ vặn hỏi tôi lương tháng bao nhiêu, thậm chí cho rằng đơn vị là đô-la, sau biết được con số cũng chẳng phải dạng quá hậu thì xúc động tới nhòe mắt[7], nắm tay Lục Phong nói luôn miệng rằng anh khách sáo quá, sao chăng nữa vẫn phải hoàn trả nguyên vẹn số tiền, lại cả kiên quyết không thu phần của Lục Phong. Khi bị cậu ta cương nghị giắt vào tay một bó tiền dày cộm, mặt Lục Phong sượng ngắt, tuyệt không biết nên làm gì mới phải.
"Anh bị dở à." Tôi nói nhỏ với anh.
"Anh làm sao biết được bọn em chia tiền chứ." Anh rầu rĩ.
"Vớ vẩn, mọi người đều thuộc diện làm công ăn lương, nào có ai là ông trùm giàu có đâu, không chia tiền thì tìm được ai vung tiền qua cửa sổ?"
"Giàu có à? Nhắc mấy quý cô giàu sang, trong đám bạn học của em cũng không phải không có đâu nhé." Anh hất cằm về phía Thiệu Khiên cùng mấy cô nàng khác.
"Thiệu Khiên chẳng qua sắp được gả vào nhà giàu thôi, giờ vẫn chỉ là người dân bình thường thôi mà."
"Không phải cô ta, cái cô tóc đen bên cạnh ấy."
Cả một nhóm ai cũng nhuộm nào nâu, nâu vàng, nâu nhạt, tóc đen à... Anh đang đùa chắc, Trác Lam sao?
"Anh có lầm không đấy?" Tôi hãy nhớ rõ khi vừa vào đại học, cột nghề nghiệp bố mẹ trong bản lý lịch gia đình điền vô cùng đa dạng, của cô ghi, ‘mẹ: ở nhà chờ sắp xếp công việc, bố: thư ký công ty’, ai ai cũng biết cô chưa từng tới các cửa hàng hiệu đắt đỏ sắm nào quần áo nào giầy như những cô nàng khác, những thương hiệu các cô sinh viên luôn cho là thời thượng và sang chảnh đều chưa từng thấy cô sử dụng, có người bảo bởi vật giá tại Hạ Môn đắt đỏ hơn nhiều so với những thành phố khác, vậy nên dụng cụ sinh hoạt của cô đều được đóng thùng gửi đến đúng hạn.
"Cả trên dưới của cô tóc nâu kia cộng lại cũng không hơn nổi một chiếc giày của cô ta đấy."
Ban đầu tôi cảm thấy anh sai bét, song sức phân biệt của Lục Phong quả thực không thể nghi ngờ.
"Em cho rằng quần áo của cô ta chưa từng thấy ở bất kỳ cửa hàng nào chứ gì? Bởi toàn bộ đều là hàng thủ công cả."
Tôi trông Trác Lam đầy ngờ vực, vừa khéo cô cũng ngước lên, tầm mắt chạm nhau, khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ bàn tay chợt ửng lên vết đỏ, cô cười ngượng nghịu, vội vàng cúi đầu không nhìn tôi nữa.
Phảng phất một cảm giác bất an đến lạ, lạnh lẽo phủ lên lưng tôi.


./

Chú giải:

[1] Mảnh mai: nguyên văn 亭亭玉立 /tíngtíngyùlì/
Miêu tả người phụ nữ dáng dấp cao thon, cũng để chỉ hình dạng thẳng tắp của hoa và cây.
- theo Baike.

[2] Khó với lắm: nguyên văn 高不可攀 /gāo bùkě pān/
Ý chỉ khó có thể tiếp cận và đạt được. Cũng sử dụng để miêu tả những người có địa vị khiến người khác khó gần.
- theo Baike.

[3] Một cháu ngựa ô: nguyên văn 黑马一匹 /hēimǎ yī pǐ/
Ý chỉ một người mà chưa ai nghe tới, tuy những người như vậy dễ dàng thua cuộc, song đôi khi cũng có những trường hợp những người như vậy lại thắng cuộc, khiến tất cả đều bất ngờ, có thể gọi là “ngựa ô”, hay “ngựa về ngược”.
- theo Blogspot nsvietnam.

[4] Chuyện cứ thế mà thành: nguyên văn 顺理成章 /shùnlǐchéngzhāng/
Trong văn học, ý chỉ làm việc theo trật tự sẽ có kết quả tốt. Theo đà diễn biến của tình huống mà kết quả sẽ tự xảy đến.
- theo Baike.

[5] Trông mà động lòng: nguyên văn 赏心悦目 /shǎngxīnyuèmù/
Ý chỉ người sự việc, hoàn cảnh hay sự vật tốt, đẹp nên tâm trạng vui vẻ.
- theo Baike.

[6] Chung tiền thanh toán: nguyên văn AA 分帐 /AA fēnzhàng/
“AA” ở đây là viết tắt của “All Average”, ý chỉ toàn bộ mọi người chia theo bình quân.
- theo Wikipedia tiếng Trung.
- tham khảo thêm Baike.

[7] Xúc động tới nhòe mắt: nguyên văn 热泪盈眶 /rèlèi yíng kuàng/
Tình cảm xúc động dẫn đến nước mắt đong đầy, miêu tả trạng thái cảm động vô cùng, hoặc cực độ đau khổ.
- theo Baike.

Profile

zhiyu9095: (Default)
SuZhiYu

April 2017

M T W T F S S
      12
3456789
10111213 141516
17181920212223
24252627282930

Most Popular Tags

Style Credit

Expand Cut Tags

No cut tags
Page generated Oct. 23rd, 2017 05:58 am
Powered by Dreamwidth Studios