zhiyu9095: (Default)
[personal profile] zhiyu9095
song trình
- II. ngã rẽ -
tác giả | Lam Lâm.
dịch | Tô Chí Du

chương 6.

- way of difference



Lục Phong cứ hơi tí sẽ lợi dụng sức người để áp đảo tôi hoàn toàn, sau đấy lộng hành thứ hình phạt riêng trên tôi. Chuyện đấy... Tình dục vốn là điều hạnh phúc vô cùng, càng nhiều hiển nhiên càng tốt, song nếu dùng thành hình phạt, vậy quả thực không hề tuyệt chút nào cả, đặc biệt khi sự dã man ngang ngược ấy vượt quá ngưỡng chịu đựng sinh lý của người. Qua lần này tôi đã lĩnh giáo đầy đủ, nhờ ơn Lục Phong ban cho, chẳng lâu tôi đã vinh dự rước-phải-chuyện-kia.
Chuyện kia là gì ư?
...
"Tôi không muốn đi bệnh viện! Không đi, chết tôi cũng không đi! Lỗi của anh cả đấy, đồ khốn nạn... Tôi thà chết còn hơn, anh để tôi chết đi là được, tôi không cần anh lo..."
"Ngoan nào, đừng vậy chứ. Không đến viện sẽ càng nặng hơn, em không nên giấu bệnh... Anh nào đành lòng nhìn em khó chịu như vậy chứ."
"Cứ mặc nó nặng đi, chết thôi chứ gì!! Có chết tôi cũng thành quỷ ám anh, đồ khốn nạn nhà anh..."
Lục Phong miệng méo xệch, bế bổng tôi hãy đang vùi đầu trong chăn lên, "Không chết đâu, chỉ là tiểu phẫu thôi, em ngoan ngoãn là xong ngay ấy mà."
"Phẫu thuật hả? Ý anh là để người khác chọc ngoáy dao nhíp tại chỗ đấy của tôi sao?! Cả bầy người nhìn ngó chỗ đấy của tôi sao!! Cả nam cả nữ... Sao giờ anh bỗng nhiên lại rộng lượng đến vậy chứ hả?!"
"Chuyện này đâu giống..."
"Giống với chả không gì, người xui có phải anh đâu, anh nói gì chẳng được!" Tôi uất tới khóc nấc.
Phải đấy, không nhầm đâu, tôi bị trĩ.
Nếu tôi sớm hay làm bottom sẽ phải chịu thứ họa ngầm này, chắc chắn tôi sẽ từ ngay.
Ai chứ tôi sợ đau lắm!
Song lại chẳng thể nhẫn nhịn nổi một ngày, tôi xót đến độ nức nở không thôi trong nhà vệ sinh, Lục Phong đủ điều chẳng biết làm sao, kệ thây suy nghĩ chết cũng không vào viện của tôi, chở tôi tới phòng phẫu thuật bằng con xe cực ngầu anh vừa tậu.
Bác sĩ bảo tôi quả là trường hợp nghiêm trọng[1] hiếm hoi, này, nọ, kia, ấy đều dính cả (bởi những cụm từ này ghê tởm quá nên tỉnh lược tất), không thể không phẫu thuật. Cũng may phẫu thuật nhanh gọn chỉ trong nửa tiếng, qua một ngày mà tôi như thể đã trải cả năm, cả người cũng lả đi bởi thuốc tê, tôi chỉ muốn ôm chặt lấy Lục Phong mà khóc to khi trông thấy anh, thốt nhiên nhớ lại mình trải qua ngày này tất cả đều nhờ anh hại, chỉ đành rưng rức mà căm tức rụt lại hai tay.
Hiệu lực của thuốc tê vừa mất, cơn đau kia quả thực... tôi đau đớn vô cùng, như thể đứt từng khúc ruột[2], mặt cắt không còn chút máu. Lục Phong trông tôi nằm bẹp trên giường nức nở mãi, cũng có hơi luống cuống, "Em đỡ chưa? Đau đến vậy sao?"
Tuy hiếm lắm anh mới ân cần đến nhũn người như vầy, tôi vẫn chẳng để tâm, nghẹn ngào gật đầu.
"Thế giờ phải làm sao..." Anh lẩm bẩm, hóa ra người cứng cỏi như anh cũng có lúc bối rối.
"Em muốn uống thuốc giảm đau." Tôi thổn thức.
"Chẳng phải em vừa uống cả lượng lớn đấy sao? Không thể uống nữa."
"Thế tiêm một mũi thuốc mê, không thì tiêm morphine, hoặc heroin[3]... Gì cũng được, chỉ cần hết đau thôi..." Tôi oằn mình lau nước mắt.
"Đừng đùa." Anh cũng chịu thua, "Em ráng chút thôi, bác sĩ bảo hôm nay không đau đến thế mà."
"Hôm nay em chịu không thấu." Tôi lại khóc nấc, "Đêm nay em sẽ đau tới chết luôn..."
"Ngoan nào, đừng lo..."
"Lục Phong, em đau quá..." Cả buổi vật lộn cùng cơn đau đã khiến tôi gần như cạn kiệt sức lực, còn chưa nổi cáu thì đã mềm oặt, nhìn anh rưng rưng.
"Hầy..." Lục Phong bên giường nắm lấy tay tôi một hồi rồi khẽ thở dài, gọi điện cho người tới tiêm tôi một mũi.
Thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, tôi sau cuối cũng đỡ đau phần nào. Nặng nề ngả trong ngực Lục Phong, tôi nhắm mắt muốn ngủ. Ngủ biết đâu sẽ không đau nữa...
Đây thực tình chỉ là quá trình chịu đau tất yếu sau phẫu thuật thôi, không có gì đáng ngại, song lại diễn ra ở... nơi tập trung nhiều dây thần kinh mẫn cảm, hơn nữa độ nhạy với cái đau của tôi không kém cạnh gì với vị giác cả, dày vò mãi như thế thực tình giết tôi đi còn hơn.
Cả một đêm ngủ không an giấc, vừa mơ màng được chốc đã bị cơn đau hành đến tỉnh lại, tôi đau đớn vô cùng, mê man ôm lấy Lục Phong mà khóc nấc, "Đau quá... Em đau quá..." Nước mắt, nước mũi, nước bọt đều quẹt lên áo ngủ của anh. Cứ tỉnh rồi lại đau, khóc rồi lại ngủ, trằn trọc mãi như vậy tới tảng sáng, chẳng rõ đã quen dần với cơn đau hay tình hình đã thực sự chuyển biến tốt đẹp, tôi cảm thấy ngày đầu cũng không tệ đến vậy, song Lục Phong đang ôm lấy tôi mắt đã hằn tơ máu, vẻ như còn mất ngủ nghiêm trọng hơn cả tôi.
"Anh sao thế?"
Anh nhìn tôi hồi lâu, đoạn bất ngờ nói, "Là anh không tốt."
Gì cơ?! Mặt Trời, Mặt Trời hôm nay mọc đằng nào?!
Anh xoa đầu tôi, "Trông em đau đến vậy... Anh... Trong lòng nào chịu thấu chứ."
"Vậy về sau không cho anh đụng đến em nữa!"
"Sao cơ?"
"Anh mà lại đụng đến em, kiểu gì em cũng bị trĩ nữa cho xem, chắc chắn lại phải phẫu thuật..." Tôi run bắn.
"Không phải vậy, về sau anh nhẹ nhàng với kiềm chế lại chút sẽ không như thế đâu..."
"Không được, không được, em không muốn!" Người bệnh quyền to nhất, bởi vậy phải nhân dịp này nắm chặt cơ hội, cố gắng giành lấy quyền lợi cho bản thân, "Thêm một lần nữa em sẽ chết ngay... À không, em sẽ tự sát... Sau này em không muốn làm bottom nữa, anh không đồng ý xem như không hề yêu em..."
Lục Phong sầm mặt, còn tôi vẫn gạt bỏ tôn nghiêm đàn ông mà tấn công bằng nước mắt, sau chót anh cũng khiên cưỡng gục gặc cổ.
Tôi thành công bảo vệ mặt sau an toàn, tính tình Lục Phong cũng ngày một cáu kỉnh. Chẳng trách anh được, những lúc không được thỏa lòng ai chẳng nổi cáu lên cơ, vả lại tôi cũng không quen giải quyết qua đường miệng, phần nhiều anh chỉ có thể để tôi dùng tay, hoặc đơn giản tự anh dùng tay.
Cứ phải quay tay mãi trong thời gian dài, không nổi cáu cũng lạ.
Song dù anh cứ trút giận tới tấp lên những đồng bào vô tội ở công ty, vẫn không đành lòng thẳng cánh hóa rồng phun lửa với tôi.
Đây là sức mạnh của tình yêu chứ gì, haha...
Xin hãy cho phép tôi tự yêu mình năm phút nào.


./






Chú giải:

[1] Nghiêm trọng: nguyên văn 五毒俱全 /wǔdújùquán/
Ngũ Độc bao gồm năm loại động vật là rắn, bọ cạp, rết, thằn lằn, và cóc; ý chỉ những loại nghiện rượu, thuốc phiện là Ngũ Độc. Ngày nay có những cách hiểu như sau:
- Những chuyện xấu, trái pháp luật đều thực hiện.
- Mọi sở thích, ham muốn đều có.
- Một ai đó gì cũng có thể làm, tinh thông mọi điều. Thường sử dụng để chỉ những người vô cùng lợi hại, đáng gờm, nguy hiểm.
- theo Baike.

[2] Đau đớn vô cùng, như thể đứt từng khúc ruột: nguyên văn 天崩地裂风云变色 /tiānbēngdìliè fēngyúnbiànsè/
- Thiên Băng Địa Liệt: Trời sập đất nứt, ví von sự thay đổi quá lớn.
- Phong Vân Biến Sắc: Mây và gió đều sợ đến tái mặt, ý chỉ tiếng tăm cực lớn, hay quá mức nghiêm trọng.
- theo Baike. (thiên băng địa liệt)
- theo Baike. (phong vân biến sắc)

[3] Heroin: nguyên văn 海洛因 /hǎiluòyīn/
Heroin, hay bạch phiến, là một dạng thuốc giảm đau opioid. Heroin được bào chế bằng cách ghép hai nhóm axetyl vào morphine. Theo như thí nghiệm qua tĩnh mạch, hiệu quả giảm đau của heroin cao hơn morphine từ hai tới bốn lần. Song bởi tính chất gây nghiện cao và số lượng người sử dụng bất hợp pháp khá đông, nó trở thành một trong những dạng thuốc cấm. Việc sản xuất, tàng trữ và bán heroin được xem là bất hợp pháp nếu không được sự cho phép của chính quyền.
- theo Wikipedia tiếng Anh.
- tham khảo thêm Wikipedia tiếng Việt.
- tham khảo thêm Wikipedia tiếng Trung.
From:
Anonymous( )Anonymous This account has disabled anonymous posting.
OpenID( )OpenID You can comment on this post while signed in with an account from many other sites, once you have confirmed your email address. Sign in using OpenID.
User
Account name:
Password:
If you don't have an account you can create one now.
Subject:
HTML doesn't work in the subject.

Message:

 
Notice: This account is set to log the IP addresses of everyone who comments.
Links will be displayed as unclickable URLs to help prevent spam.

Profile

zhiyu9095: (Default)
SuZhiYu

April 2017

M T W T F S S
      12
3456789
10111213 141516
17181920212223
24252627282930

Most Popular Tags

Style Credit

Expand Cut Tags

No cut tags
Page generated Oct. 23rd, 2017 05:58 am
Powered by Dreamwidth Studios