zhiyu9095: (Default)
[personal profile] zhiyu9095
vị thần thời gian // 时间之神
tác giả | shuijiaoshuijiao
dịch | Tô Chí Du

chương 0 ~ 10


♦ 0.
Hiện tại đương là năm thứ tư, sau khi Tony qua đời.

Là năm thứ năm, kể từ thời điểm cuộc nội chiến trong đội bùng nổ.

Là năm thứ sáu từ lúc Steve mông lung nhận ra rằng, người mà lòng anh luôn hướng về dường như chính là đồng đội của mình.

Thực chất Steve luôn hiểu, thời gian vốn đàng điếm vô cùng, đặc biệt là với anh. Và dẫu vị thần cai quản thời gian có là ai trong hằng hà truyền thuyết đi chăng nữa, thì với Captain America mà nói, gã quả thực đã tàn nhẫn lắm thay. Gã kéo anh khỏi những tháng năm vốn dĩ anh thuộc về, sau đó đẩy anh tới một thời đại trái ngược hoàn toàn với những nhận thức anh có. Nhưng rồi ngay tại thời điểm tâm can anh vừa nảy nở cảm giác thuộc về chốn này, ngay vào lúc anh cho rằng mình hãy còn nhiều thời gian lắm, thì gã lại tức khắc tước đi tất thảy những tương lai và hi vọng của anh.

Trong một thời gian dài, bên tai Steve luôn đì đùng những thanh âm mơ hồ chẳng rõ, tựa như tiếng pháo rền vang từ chốn xa vào thời thế chiến lần hai, như tiếng liến thoắng chẳng ngừng từ hàng cơ số người dẫu đã nhúng đầu vào dòng nước trôi, như toàn bộ thanh âm trong bảy mươi năm ròng bất thình lình va chạm rồi nổ tung trong khoảnh khắc.

Steve đương sa vào một trạng thái mà anh hoàn toàn chẳng thể cảm nhận được dòng chảy của thời gian, song với các giác quan được tăng cường gấp bốn lần nhờ huyết thanh thì chuyện này quả thực bất khả thi khôn tưởng. Không chỉ vậy, anh vốn là một chiến sĩ, tính kỷ luật về giờ giấc đã ăn sâu vào bản năng của anh từ lâu rồi, nhưng vấn đề này lại vẫn đột ngột nảy sinh.

Chẳng hạn như anh cảm thấy quãng đường từ cửa nhà thờ tới chiếc quan tài Tony đương an giấc bên trong chẳng hề tốn nhiều thời gian lắm, nhưng thực tế thì trước khi tay anh chạm được lên lớp vỏ bên ngoài, họ đã hạ táng Tony mất rồi. Sự xuất hiện bất ngờ của Steve khiến toàn thể những điệp vụ quốc gia đương có mặt căng thẳng tột độ. Thậm chí họ còn chẳng cho anh lấy dăm ba phút nói lời tiễn biệt với Tony.

Rồi như hôm anh thành công thoát khỏi hệ thống theo dõi để đến được bên ngôi mộ an táng Tony, Steve nhớ rõ rằng mình chỉ vừa tới vào đêm hôm trước mà thôi, song chỉ vài giây sau một Natasha đầy âu lo bất chợt bước tới, và ngày thì đã lờ mờ ánh hừng đông tự khi nào. Cô nói liên hồi những lời nào “anh không nên ở đây! Các luật sư của Tony hãy còn chưa hoàn thành xong bản Hiệp Định đâu! Đừng làm tình hình trở nên phức tạp thêm nữa!”, chung quy lại vẫn chẳng cho anh thêm thời gian bên Tony.

Lại như thời điểm bản Hiệp Định đã được hoàn tất, toàn bộ thành viên đều có thể hợp pháp trở lại New York và chuyển về tháp Avengers. Anh chẳng để tâm mấy tới mọi thứ chung quanh, chỉ một mực ngồi trong xưởng của Tony mà vẽ rồi lại vẽ, tới khi Vision xuyên tường bước đến rồi kéo anh tới bàn ăn, sau đó bắt anh phải dùng bữa mà rõ ràng bữa trước chỉ mới qua trong phút chốc mà thôi. Thật lòng thì Steve cảm thấy có lỗi lắm vì đã phải nhờ Vision để tâm tới mình. Nhưng quả thực anh hoàn toàn không thể nắm bắt được thời gian nữa rồi.

Có những khi thời gian trôi đi quá nhanh, song thi thoảng lại chậm chạp tưởng như đương bất động.

Anh vẫn là Captain America. Anh vẫn dẫn dắt đội Avengers, chiến đấu với các sinh vật ngoài hành tinh, với Hydra và vô số những tên tội phạm khác. Rồi đôi khi rảnh rỗi, anh bèn đến quảng trường Thời Đại và thả mồi cho những đàn bồ câu.

Và rồi tới một ngày một tia năng lượng ngoại tinh xuyên thấu trái tim anh, các thành viên trong Avengers vẫn còn đương trên đường tới đây, tâm trí anh khi ấy chỉ còn độc lại suy nghĩ,

Tất cả những chuyện dẳng dai này cuối cùng cũng tới hồi kết.

Quãng thời gian dằng dặc dường như chẳng bao giờ kết thúc cuối cùng cũng đến điểm dừng.

Cảm ơn vị thần thời gian chẳng ai hay biết rõ nọ.

♦ 1.
Thời điểm đôi mắt anh bừng mở lần thứ hai, anh đang đứng trên một thảm cỏ xanh rì bên vệ đường, cơ thể hoàn toàn không chút thương tích và đương khoác trên mình một chiếc áo thun trắng, quần jeans cùng chiếc áo sơ-mi kẻ sọc mà mọi người luôn cười cợt.

Trong giây lát anh cho rằng mình đã được cứu sống, song với hiện trạng không chút thương tích, phục trang và chiếc khiên chẳng thấy bóng dáng, hàng tường trắng nhách của bệnh viện cũng không vây quanh, suy nghĩ này liền được bỏ qua. Chung quanh chẳng có một bóng người, còn nơi đây thì trông như đất đai của những gia đình giàu có. Với thân phận một siêu anh hùng, những tình huống lạ kỳ anh từng gặp qua nhiều không đếm xuể, song đây không có nghĩa anh sẽ luôn nắm bắt được manh mối mỗi khi lại lâm vào một hoàn cảnh mới.

Bên tai chợt vang lên tiếng cây gãy nhành, rồi khi vừa quay lại bỗng nhoáng lên cảnh tượng một đứa trẻ rơi từ trên cây xuống. Bản năng bột phát khiến anh chẳng hay rõ gì mà lập tức đưa tay lên đỡ lấy cơ thể bé nhỏ nọ, rồi khi ý thức định hình lại được, đứa trẻ ấy đã được anh ôm vào lòng. Cậu bé con có một mái tóc nâu quăn được chải chuốt gọn gàng, và vì quá sợ hãi mà đôi mắt hãy còn đương nhắm chặt lại. Rồi khi nhận ra cơn đau đớn bản thân ngờ tới chẳng hề xuất hiện, cậu chậm rãi mở mắt ra.

Một đôi mắt to ánh nâu nhạt.

“Chú là ai vậy?” Cậu bé hỏi.

Steve chẳng thể cất tiếng nổi, anh dần dà nghe được tiếng bánh răng thời gian lại một lần nữa chuyển động.

♦ 2.
Cậu nhỏ lặp lại câu hỏi mới rồi sau khi đã an ổn đứng trên mặt đất, song vẫn chẳng nhận được câu trả lời. Tuy rất nhớ cái ôm ban nãy song Steve biết đây không phải thời điểm thích hợp. Trong lòng anh nảy sinh vô vàn những câu hỏi chưa có lời giải đáp, còn điều duy nhất chắc chắn được lại chỉ có người đương đứng trước mặt lúc này. Đôi mắt này không một ai khác có thể sở hữu cả. Ngòi bút trong tay anh đã vẽ qua nó vô vàn lần rồi, thế nên dẫu đứa bé trước mặt anh đây không thể nào lớn hơn ba tuổi, anh vẫn nhận ra được cậu là ai.

Cậu bé nhún vai, tỏ ý cũng không quan tâm mấy tới câu trả lời mình hãy chưa nhận được, đoạn cậu ngước lên và hỏi xem anh có thể bế cậu lên gần cột điện được không.

“Cháu là Tony, Tony Stark.”

“Cháu muốn xem qua cái hộp điện kia. Mẹ luôn bảo cháu không được mở nó ra. Không thứ gì là không thể mở cả!” Vừa may mắn thoát được khỏi thương tích nên dường như cậu nhóc đang rất ác cảm với cái cây bên cạnh họ. “Trông nó có vẻ mạnh lắm nha, cháu chỉ cách cái hộp điện kia một chút xíu nữa thôi!”

Và Steve không đồng ý cho Tony động vào chiếc hộp ấy, có thể vài thập niên sau cậu bé con này sẽ trở thành một vĩ nhân đi đầu trong giới công nghệ đấy, nhưng hiện giờ thì chiếc hộp điện trông qua vô hại thế thôi vẫn là quá nguy hiểm với một đứa trẻ.

Dĩ nhiên cậu bé sẽ không vâng lời anh rồi, Tony không bao giờ nghe lời anh cả. Dù là chỉ thị giữa những trận chiến, hoặc khi anh thét gào qua những con gió buốt tại Siberia, hay muôn vàn lần trong những giấc mơ anh khẩn nài bóng hình ấy hãy quay về, thì Tony vẫn chẳng bao giờ nghe cả.

Tony hất mạnh tay anh ra rồi chạy về phía cây cột điện. Sau vài lần thử đều thất bại toàn bộ, cậu nhỏ bèn hướng mắt tới cái cây duy nhất đứng sát bên chiếc cột, quá hiển nhiên nhành cây gần cột điện nhất đã gãy mất rồi, vài cành còn lại thì lại vừa xa vừa mảnh. Cậu bé con trông về người đàn ông vừa cứu mình, tính toán độ khả thi cho việc tranh luận để lấy được sự đồng ý từ người nọ.

Người đàn ông lực lưỡng ấy cất tiếng. “Vì sao cơ?”

“Vì gì cơ ạ?”

“Vì sao cháu lại muốn mở chiếc hộp điện ấy?”

Phải, vì sao. Tới bây giờ cũng lâu lắm rồi, họ đều đã quen với chuyện bỏ qua động cơ phía sau trong toàn bộ những hành động của người thiên tài ấy. Rất ít ai hỏi qua, và nếu có thì cũng chỉ là những lời trách móc và không đồng tình. Họ chất vấn cơ man nào những “tại sao anh lại tạo ra Ultron?!”; “Tony, vì sao anh cứng đầu quá thể vậy?”; “Tại sao cứ mỗi khi tôi quyết định nên tin anh thì anh đều khiến tôi hết cách vậy?” Thế nên người ấy không bao giờ giải thích cả, người ấy không bao giờ giải thích mục đích hằng đêm dài mày mò chẳng ngủ chẳng phải vì để khoe mẽ trên chiếc phi cơ năm nào; không bao giờ giải thích lý do tạo nên Ultron vì nỗi e sợ toàn đội sẽ bị diệt vong; không bao giờ giải thích mục đích cho việc ký kết bản Hiệp Định chỉ vì muốn chuộc tội, muốn ngừng khiến mọi chuyện ngày một theo chiều hướng xấu đi.

Về sau Steve biết được rằng mỗi câu “vì sao” mình thiếu sót đều có một lý do thương tâm tột cùng phía sau. Còn anh thì không bao giờ còn một cơ hội nào để nói lời xin lỗi với người anh hùng nọ nữa.

“Hôm nay là Giáng Sinh nha.”

“Có gì đặc biệt hửm?”

“Có, nếu cháu làm vỡ cái hộp điện kia thì bố sẽ về nhà.”

“Lần trước cháu làm vỡ ti-vi, Jarvis gọi điện báo nên bố về nhà đấy. Bố sửa xong rồi mắng cháu, dĩ nhiên.” Tony khẽ khàng nói, đôi mắt to tròn của cậu bé đong đầy niềm hi vọng.

Dường như từng rất lâu về trước, vào cái ngày đầu tiên mà Steve gặp Tony, anh đã bảo người ấy rằng, “Anh sẽ không bao giờ trở thành người vĩ đại như bố anh được đâu.” Howard quả thực là một người hùng, bởi nếu không có anh ấy thì sẽ không bao giờ có đề án siêu chiến binh, không thể nào có tấm khiên và cũng sẽ không hề có một S.H.I.E.L.D để bảo vệ địa cầu.

Song giờ phút này, anh chỉ muốn kéo ông bạn cũ của mình hiện đang chẳng biết ở nơi nao về đây, để Tony có thể tận hưởng được một lễ Giáng Sinh mà cậu bé xứng đáng được có.

♦ 3.
Mất một lúc cả hai mới nhận ra được rằng ngoài Tony thì không một ai có thể thấy hay chạm vào Steve cả, tuy rằng rõ ràng Steve lại chạm được vào mọi thứ ngoại trừ con người. Một Captain America (không bao giờ nói dối) đã phải nghĩ ra hàng cơ man giả thuyết để giới thiệu bản thân trước Maria và Jarvis (và đặc biệt là Maria, bởi nhớ lại vụ tai nạn xe cộ ấy vẫn khiến anh cảm thấy ớn lạnh tột cùng). Song nỗi lo trong anh tức khắc tan biến đi toàn bộ khi Jarvis cất tiếng, “Cậu chủ à, sao cậu lại tự tiện rời nhà đi như vậy, bà chủ lo lắng lắm.”

“Thế chú là thần à? Cháu còn tưởng Santa Claus không có thật ấy.”

Sau bữa tối Giáng Sinh, đọc xong lời cầu nguyện và chúc mẹ mình ngủ ngon, Tony bèn dẫn Steve (vô hình chẳng ai thấy) tới phòng ngủ của cậu bé. Đây là ngày đầu tiên cậu nhỏ không vòi mẹ đọc lại mấy câu chuyện ru ngủ mà cậu đã sớm thuộc lòng. Hôm nay có những chuyện quan trọng hơn nhiều.

Steve không biết nên định hình hoàn cảnh hiện tại như thế nào cho phải, bởi nếu so ra giữa cả hai thì trí tưởng tượng của anh chưa bao giờ nghiêng về bên vượt trội hơn. Cảm giác bối rối từ ban nãy tới giờ vẫn còn, song anh sẵn lòng gạt chúng qua bên để có thể tập trung ngắm nhìn đứa trẻ chẳng cao quá gối trước mặt anh lúc này. Anh hiểu đây không phải là Tony của anh, anh hiểu Tony của anh giờ đã yên giấc muôn thu dưới hàng đất tối tăm rồi. Song dẫu mọi thứ trước mặt anh bấy giờ chỉ là ảo tưởng đi chăng nữa thì đây vẫn là Tony Stark, là quá khứ của người ấy mà chưa bao giờ anh có cơ hội được góp phần vào.

Sau khi xác định vị quản gia đã say ngủ, Tony bèn dẫn anh đi tham quan toàn bộ khu dinh thự của họ Stark. Phòng piano của Maria trông hệt như bà chủ của khu dinh thự này, tao nhã và điềm tĩnh, những bức vẽ treo trên tường cũng thể hiện gu thưởng thức xuất chúng của chủ nhân chúng. Giờ thì Steve đã ngộ ra được lý do cho việc dù chẳng hiểu ý nghĩa của những tấm tranh kiệt tác và đắt đỏ nọ nhưng Tony vẫn mua về liên tục để sưu tầm. Chúng không phải để khoe khoang, bởi sự giàu có của Tony ai ai cũng biết cả, thế nên vì lẽ gì quãng thời gian khi trước anh lại cho rằng Tony chỉ đương muốn khoe mẽ chứ. Đây là cách mà Tony tưởng nhớ mẹ mình trong nội tâm. Khu xưởng của Howard trông hoàn toàn tương tự với khu của Tony ở tháp Avengers, ngoại trừ những thiết bị Tony sở hữu nhìn hiện đại hơn mà thôi, vẫn là một cảnh tượng hỗn độn đồ đạc khiến người ngoài không sao hiểu nổi. Lớp bụi bám trên mọi thứ cho thấy vị chủ nhân không ở đây thường xuyên, và rõ ràng cũng đã dặn qua Jarvis không cần vào quét tước. Tuy nhiên có khóa thì cũng chẳng thể ngăn cản được Tony, bởi có ở tuổi nào thì bản chất thiên tài trong người ấy vẫn luôn bộc lộ.

Nơi cuối cùng cả hai thăm quan chính là ổ bí mật của Tony. Steve hoàn toàn không ngờ được rằng mình sẽ chứng kiến một căn phòng chứa đựng cơ man truyện tranh về Captain America cùng những vật phẩm có hình ảnh anh ở trên. Trước khi cánh cửa mở ra, anh đã cho rằng mình sẽ trông thấy một khu xưởng nhỏ hơn, nhưng thực tế thì chiếc hộp đựng dụng cụ lại chỉ nằm vỏn vẹn trong góc phòng, và với vô số những vật dụng về Captain America nơi đây thì trông nó nhỏ bé tới đáng thương làm sao.

“Đây là bản giới hạn năm 1960 đó nha!”
“Cháu thích cái này lắm nè!”
“Chú không biết cháu đã phải ăn bao nhiêu cái doughnut mới được cái này đâu! Cháu hỏi nhiều lắm mà họ không chịu bán thẳng cho cháu!”

Steve đứng lặng nhìn một Tony đương hưng phấn cực kỳ trước bộ sưu tập của cậu nhỏ, cũng đồng thời dè chừng vì e mình sẽ nhỡ tay làm hỏng mô hình của Tony. Bấy giờ anh chỉ muốn ôm chầm lấy cu cậu vào lòng rồi khóc cho hả. Dù cho Tony luôn tự hào rằng mình là một người biết đoán định tương lai để đi trước thời đại đi chăng nữa, em ấy cũng chẳng thể mường tượng được rằng rồi sẽ có một ngày vị anh hùng trong lòng mình, vị anh hùng mà em đã phải chấp nhận bị sâu răng để có thể lấy được tấm thẻ in hình của người ấy, lại sẽ là người giã thẳng tấm khiên vào lồng ngực em.

“Tony à.” Chao ôi, Tony của anh ơi.

♦ 4.
Sau một tuần chung sống bên Tony, vị thần thời gian nọ bất chợt ném anh vào bóng tối. Anh cũng ngờ ngợ rằng rồi ngày này sẽ tới, chỉ là không ngờ mình lại cảm thấy nuối tiếc tới nhường này.

Cả một tuần trước lúc đi ngủ, Tony luôn vòi anh đọc cho cậu nhỏ nghe những mẩu truyện tranh về Captain America. Những câu chuyện không tưởng được họ vẽ nên ấy khiến anh bật cười tự giễu, song khi trông thấy sự ngưỡng mộ ngời sáng trong ánh mắt Tony, anh quả thực không thể phủ nhận tâm can mình khi ấy hạnh phúc khôn xiết.

Anh ngồi bên quan sát Tony mày mò tấm bảng mạch điện, khi đôi bàn tay bé nhỏ ấy cầm chiếc máy hàn điện lên tim anh tưởng như suýt ngừng đập. Tony cười trêu anh vì “ra dáng một ông cụ hay lo lắng quá mức còn hơn cả Jarvis.”

Steve buộc phải đeo lên bộ mặt “chú nghiêm khắc” để bắt Tony uống xong sữa và nước trái cây, đồng thời luôn phải nghĩ đủ cách thức hòng ngăn cho cậu bé con mới chỉ ba tuổi không mon men tới gần chiếc bình cà-phê. Rồi lúc đôi mắt trong veo và to tròn của Tony nhìn đăm đăm anh, đứa bé trước mặt cùng người đàn ông trong ký ức anh bất chợt nhập nhoạng vào nhau, trông thấy mắt anh bỗng hoe đỏ, Tony bèn lắc đầu nguầy nguậy và hứa không ngừng, “Cháu không uống đâu, nhất định không uống đâu. Chú đừng khóc mà.” Từ đầu chí cuối, người ấy vẫn luôn thiện lương như vậy.

Anh không cho Tony biết tên mình. Cậu bé con cho rằng anh là một vị thần hộ mệnh của mình, còn gọi anh là chú Bí Mật. Anh thấy cảm kích tự đáy lòng vì thật may rằng toàn bộ hình ảnh về anh trong những tài liệu hay truyện tranh đều có xuất hiện chiếc mặt nạ, vậy nên anh có thể ôm Tony trong lòng và nhìn ngắm cậu nhóc say ngủ, chứ không phải những tiếng la hét đầy kích động vì gặp được thần tượng.

Anh hoàn toàn không cảm thấy đói hay buồn ngủ, chuyện này hiển nhiên không liên quan gì tới huyết thanh tăng cường, song vốn dĩ anh cũng không để tâm tới nguyên do, anh chỉ thấy may sao chúa trời không tước đi thị giác và khứu giác của anh. Anh vẫn có thể nhìn ngắm Tony, chạm khắc hình bóng ấy liên tục trong tâm trí mình; có thể ngửi được hương sữa thoang thoảng trên cơ thể cậu bé, không giống như hỗn hợp của dầu, cà-phê hay kim loại mà từng một thời anh đã trở nên quen thuộc với, song tất thảy đều vẫn khiến anh mê muội say lòng.

Vị thần thời gian ấy không bao giờ cho anh quá nhiều ân huệ. Vào một buổi sáng bình thường như mọi ngày, khi Tony còn đang khẽ khàng thở bên anh, màu trời lúc bấy giờ trông hệt như thời điểm anh rời khỏi mộ Tony – một sắc xanh thanh thuần, tựa như đôi mắt của một đứa trẻ sơ sinh. Rồi thình lình anh rơi vào bóng tối thâm sâu.

♦ 5.
Khi tỉnh lại một lần nữa, Steve có cảm tưởng như mình chưa từng rời đi. Trước mắt anh vẫn là căn phòng bí mật của Tony, ngoại trừ diện tích của phần xưởng trở nên rộng hơn. Chiếc bàn trong phòng vẫn không phải kích thước cho người trưởng thành, trên mặt bàn đặt một cỗ máy lớn, có lẽ là phần động cơ của một chiếc xe hơi.

Chợt cánh cửa bật mở, vừa trông thấy anh thì Tony hét toáng lên khiến Jarvis hốt hoảng chạy tới. Cậu nhóc bèn thốt lên “không biết sao mà cái cờ-lê tự dưng rơi xuống” để đuổi khéo ông đi.

Tuy hoàn toàn không cần thiết song Tony vẫn cẩn thận khóa cửa, sau đó quay lại rồi đứng lặng, trông như đương phân vân không biết nên nhào vào lòng Steve hay đấm anh một cú nữa.

“Cháu tưởng chú là ảo giác thôi, nhưng điều này không hợp lý vì không thể nào cháu lại gặp ảo giác tận một tuần được! Vậy chú quả thực là thần rồi, nhưng cháu đã làm gì mà chú phải đi vậy? Chú đi bằng cách nào? Rồi chú đã đi đâu chứ? Đã làm gì chứ? Chú có bỏ đi nữa không?” Dồn dập những câu hỏi cứ bật đến liên tục, Steve cảm tưởng như Tony cũng sắp ngừng thở tới nơi rồi. Anh bèn tiến về phía cậu bé con nay đã cao hơn trước rồi ôm vào lòng. Chỉ cần nhìn cậu nhỏ thôi cũng khiến anh vô cùng vui vẻ. Rồi qua bốn năm dài dẫu không hiểu vì nguyên do gì mà anh lại có thể trở về đây, anh vẫn là vui mừng khôn xiết.

Có lẽ cái ôm thật chặt từ anh khiến Tony cảm thấy được quan tâm và chở che an toàn, cậu nhỏ bèn ngừng hỏi rồi ngập ngừng vươn tay ôm lấy Steve.

“Được rồi. Luật cũ, chú không giải thích và cháu không hỏi. Được chứ chú Bí Mật?”

Số lần Howard trở về nhà vẫn ít ỏi như cũ. Năm bốn tuổi, khi Tony hoàn thành tấm bảng điện thì tình cờ anh ta lại trở về. Tony một mực cho rằng chế tạo được những thứ to lớn và công năng hơn thì sẽ thu hút được sự chú ý của ba mình hiệu quả hơn là đập phá đồ đạc. Vậy nên mới dẫn đến bộ động cơ nọ trên mặt bàn.

Steve trông vật nọ và cũng như mọi khi, không bao giờ anh hiểu nổi cấu tạo phức tạp của máy móc, sau đó bèn tán thưởng trí óc thiên tài của Tony. Cậu bé con đáp lại anh bằng một nụ cười ngượng nghịu song đầy ấm áp. Steve đã phải rất tốn sức mới kiềm được tay mình không vươn tới vuốt ve cặp má hồng hào của Tony.

Từng có thời điểm sau khi Tony đã ngừng chế tạo vũ khí, quân đội bèn lấy cớ “phát minh mang tính nguy hiểm cao” để công khai xét xử những bộ giáp của em ấy. Hoặc có những lúc Clint hô hoán đòi nâng cấp mũi tên song lại ngay vào lúc em ấy đang thưởng thức donut, thấy biểu cảm của Tony vì buộc phải ngưng bữa thì Clint lại chỉ bảo, “Đừng hẹp hòi vậy chứ ông Sắt, chúng ta là một đội đấy!”

Hay có lần Tony chế tạo cho Natasha một con dao đặc hiệu, nghe em ấy bắt đầu ra rả một chuỗi giải thích chẳng có dấu hiệu ngừng – “Cô không biết tôi đã chế tạo lưỡi dao như thế nào đâu! Nó có thể cắt được cả gió đấy! Phần chuôi cũng được đặc biệt thiết kế, tôi đã đặt thiết bị định vị bên trong rồi, phòng một số trường hợp…” Cô đành bất đắc dĩ cắt ngang, “Được rồi Stark! Chỉ cần cho tôi biết cách sử dụng con dao này là đủ!”

Thậm chí đến anh, khi nhận được bộ hồi khiên từ Tony, cũng chỉ gửi lại đôi chữ “cảm ơn”.

Không một ai trong số họ từng ở trực diện khen ngợi Tony là một thiên tài cả.

Sau khi Tony qua đời (và chúa ơi anh ghét phải thừa nhận chuyện này xiết bao), họ mới thực sự ý thức được trí óc xuất chúng của em ấy. Không còn những mũi tên được cải tiến kèm hiệu quả gây nổ, cũng chẳng còn những con dao có khả năng phân tích thế tấn công của kẻ địch, bộ hồi khiên của anh thì đã vỡ trong một trận chiến hôm nào. Bộ phận thiết kế vũ khí của S.H.I.E.L.D đã hao tốn những hai tháng trời để nghiên cứu thiết bị này, rồi thành quả sau cuối chẳng ngờ lại tặng kèm một cơn đau cho cổ tay anh mỗi khi chiếc khiên bay vòng trở lại. Nhức nhối tới độ anh đã phải khẽ khàng chửi lên trong mỗi trận chiến.

Vậy nên dẫu ai là người đã cho anh cơ hội để tán dương Tony, Steve đều thực sự cảm kích lắm.

♦ 6.
Dù đã cam đoan liên tục rằng lý do mình biến mất hoàn toàn không phải vì Tony không ngoan ngoãn, cậu bé con vẫn cảm thấy không vui về chuyện này. Cu cậu lớn tiếng tới khản giọng cấm không cho anh vào phòng nữa, nhưng rồi vẫn lén lút hé cửa trông xemanh có còn ở ngoài hay không. Steve bất chợt nhận ra rằng mới từ sáu tuổi thôi mà Tony đã có tính cách như vậy rồi, miệng một đường nhưng tâm lại theo nghĩa khác.

Một đứa bé gia cảnh giàu có, sáng dạ từ sớm song lại cực kỳ cô đơn và lớn lên trong một ngôi nhà quá đỗi to lớn, miệng cứ thốt lên “cháu không cần” mãi chẳng ngừng để có thể tỏ vẻ bản thân thực sự không hề quan tâm.

Điều duy nhất anh có thể thực hiện lúc bấy giờ chỉ có đứng yên trước cửa, cũng không bận tâm tới chuyện Jarvis bước xuyên qua cơ thể mình, để đảm bảo rằng mỗi lần cậu nhỏ tóc nâu nọ hé cửa đều trông thấy anh ngay. Trò này anh đã thực hiện qua không ít lần, chỉ việc ôm khay đựng sandwich và salad trước cửa xưởng rồi đợi Tony cho phép anh mang vào. Quá hiển nhiên Tony nhỏ hoàn toàn không giỏi khống chế bản thân như Tony lớn rồi. Chẳng mấy chốc anh đã lại được cho phép tiến vào trong.

“Chú sẽ không đi nữa chứ hả? Cháu chỉ hỏi thôi. Đừng nghĩ là cháu để bụng.” Bé con cúi gằm mặt xuống, tỏ vẻ mình đang ngắm nghía chiếc móc sắt trên giày.

“Chuyện này chú cũng không biết nữa. Chú xin lỗi.” Nói dối quả thực là sở đoản với Captain America, và anh hiểu rất rõ nỗi đau khi buông lời hẹn nhưng rồi lại thất hứa trong bất lực.

“Sao chú lại không biết được? Chú là thần cơ mà!”

“Vậy nếu chú là một vị thần không thể kiểm soát được linh lực của mình thì sao?”

Cậu bé con sáu tuổi đành miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích này. Một vị thần không khống chế được phép thuật của bản thân, sẽ xuất hiện và biến mất bất thình lình, cậu bé con chẳng thể làm được gì cả.

“Cháu ghét những thứ mình không kiểm soát được.” Cậu nhỏ lầm bầm.

“Cháu đã uống thứ nước trái cây dở tệ kia!”
“Cháu giúp Jarvis làm việc nhà tròn một ngày!”
“Cháu nghe mẹ chơi piano và không hề ngủ gật.”
“Cháu đã rất ngoan.”
“Nhưng chú vẫn không trở lại.”

Chú vẫn không trở lại.

Anh đã ký bản Hiệp Định được điều chỉnh qua.
Anh đã học được cách sử dụng các thiết bị công nghệ và không làm vỡ chúng nữa.
Anh đã học được cách ăn mặc chỉn chu khi tham dự các sự kiện.
Anh cũng tốt lắm.
Nhưng em cũng không trở lại.

Đứa bé trước mặt đã không giấu nổi nỗi buồn của mình nữa, Steve bèn bế bổng cậu bé con lên ngang tầm mắt rồi thủ thỉ,

“Chú quả thực không thể kiểm soát được khi nào mình tới hay đi, nhưng...
“Nếu cháu cần chú, chú sẽ tới bên cháu ngay.”

Đấy là câu nói chân thực tự đáy lòng duy nhất trong lá thư vụng về anh từng gửi cho Tony, bởi anh khi ấy rối bời chẳng biết nên diễn đạt thế nào cho phải. Trong trận chiến ngày ấy anh đã mong mỏi tới nhường nào, rằng Iron Man thân thương của anh sẽ gọi đến và báo anh hay tình huống nguy cấp em ấy đang lâm vào, chứ không phải khăng khăng giữ lấy tinh thần quyết tử và vọt thẳng vào giữa lòng địch. Lại một lần nữa New York được giải cứu thành công, nhưng rồi cũng là lần đầu tiên vận may của em đã chẳng phát huy tác dụng.

Nếu như chuyện xuyên thời không đầy mông lung này chính do chúa trời an bài, vậy xin hãy bảo đảm duy nhất một điều này thôi, rằng thời điểm em ấy cần tôi, hãy cho tôi đến được bên em.

♦ 7.
Cả hai tản bộ ở gần khu dinh thự, Jarvis không cho phép cậu chủ đi một mình tới những nơi quá xa nên họ không thể đến viện bảo tàng Khoa học Tự nhiên được. Khi đã đảm bảo chung quanh hoàn toàn không có ai, Steve bèn nhấc Tony lên vai mình rồi chạy ào từ ngọn xuống tới sườn đồi. Tony thốt lên nào “tuyệt quá, cứ như đang bay vậy!” rồi “sẽ có ngày cháu chở chú bay trên không!”. Steve không nói cho cu cậu biết rằng chuyện này chẳng đáng so với cảm giác được bay lượn thật sự, khi trước từng có người đã mang anh đi chao liệng trên không trung, những khoảnh khắc ấy tuyệt diệu hơn bây giờ gấp bội lần kìa.

Tony phớt lờ đi lời răn “nói dối thì không phải bé ngoan” của Steve, sau đó lấy cớ “bỗng dưng muốn học vẽ” để nhờ Jarvis cung cấp họa cụ cho. Steve vẽ một vài bức về Tony bé con cho cậu nhỏ, phần cu cậu thì giật bút rồi vẽ thêm Howard, Maria và Jarvis bên cạnh mình lên tấm đầu tiên. Vì trông không nhận ra được mấy hình thù nên bé con liền viết thẳng tên xuống. Tới bức tranh thứ hai thì Tony vẽ một người đàn ông cao to với đôi mắt xanh cùng mái tóc vàng, sau lưng người ấy thấp thoáng một đôi cánh nhỏ, cậu nhỏ bảo “Thần! Thần thì đều có cánh!” rồi viết bên dưới “chú Bí Mật”. Bức cuối cùng thì lại là một người đàn ông mặc phục trang xanh, trắng và đỏ, trong tay cầm một chiếc khiên không được tròn cho lắm, trên viết dòng chữ “sát cánh!”.

Khi Tony cố gắng vẽ chiếc khiên cho tròn trịa hơn, Steve bèn ôm cậu nhỏ chặt hơn một chút.

“Cháu muốn tìm Captain America sao?”

“Dĩ nhiên rồi!” Tony ngước lên nhìn anh. “Gì chứ! Đừng nói mấy điều vớ vẩn kiểu ‘anh ta đã chết rồi’ nha, Captain America không chết đâu!”

“Tại sao cháu lại muốn tìm anh ta?”

Ngay lần đầu gặp gỡ hắn đã nghĩ tiêu cực về em. Hắn bất đồng với hành động của em, giấu nhẹm đi sự thật về cái chết của bố mẹ em, bảo vệ người đã ra tay sát hại họ. Miệng hắn bảo “sát cánh bên nhau” nhưng rồi lại tước đi hơn nửa thành viên trong Avengers khỏi em, để em lại một mình, hoàn toàn không có ai viện trợ khi kẻ địch ngoài hành tinh công kích. Hắn là người đã gây ra cái chết của em, vì sao em lại vẫn muốn tìm hắn?

“Còn cần phải hỏi nữa sao? Bố cháu sẽ trở về khi tìm được chú ấy! Mà thực ra đó cũng chỉ là một lý do thôi. Quan trọng nhất là chú ấy chiến đấu chống lại kẻ xấu nha. Chú ấy bảo vệ nước Mỹ, bảo vệ mọi người, giữ gìn hòa bình nè. Cháu cũng muốn bảo vệ hòa bình, nhưng mẹ bảo cháu còn bé quá…”

Hắn bảo vệ mọi người, nhưng lại không bảo vệ được em.

Steve hiển nhiên vẫn nhớ rõ nơi mà anh đã đắm xuống. Có lẽ nếu họ có thể tìm được Captain America ở thế giới này thì Howard sẽ trở về. Captain America ở nơi đây có lẽ không bảo vệ được Tony, nhưng bố của em ấy thì có. Em sẽ trưởng thành trong một gia đình đầy tình thương, sẽ không gặp phải những vấn đề tâm lý về bố hay lòng tin, cũng không bị rối loạn căng thẳng hậu sang chấn tâm lý. Vì những điều này, Tony xứng đáng gặp được một Captain America tỉnh lại sớm hơn, dẫu cho Steve rồi sẽ bị nghi ngờ, bị quên lãng đi chăng nữa.

“Chú nghĩ là Captain America đang ở…”

Bóng tối đột nhiên ập đến, và anh lại bị thời gian đánh bại.

Tấm giấy anh đương nắm chặt trong tay rơi xuống nền nhà.

♦ 8.
Khi mở mắt ra, anh thấy mình đang đứng trong một con hẻm nhỏ, thứ mùi tanh hôi bốc lên từ rác rưởi nơi đây giống hệt như con ngõ ở Brooklyn mà anh từng bị đánh đập.

“Đừng có tỏ ra khôn vặt nữa nhé Stark! Thằng khốn trời đánh mày đấy!”

Steve vội vàng chạy về hướng tiếng nói nọ vang lên.

“Lần tới mà muốn cưa cẩm cô nào thì nhớ mà đi tìm hiểu trước nhé! Chỉ cần 100 đến 200 miligram chất theobromine trong mỗi kg sô-cô-la thôi cũng đủ để giết chết một con chó rồi đấy! Não mày có chứa được cái gì bên trong không vậy?!”

“Thì liên quan tới mày chắc! Mày đi mà xách cái mông nhỏ quý hóa của mày tới xin giáo viên khen mày ấy! Toàn thế giới cũng không có ai thông minh hơn mày đâu mà, đúng không thằng khốn?!” Đứa bé giơ nắm đấm lên trông không khác mấy những cu cậu hay bắt nạt bạn bè ở trường mà ta hay thấy trên phim ảnh, cao lớn và khỏe mạnh, mặt mũi thì dữ tợn.

Còn Tony thì không lớn hơn bao nhiêu so với lần cuối anh thấy. Bộ đồng phục tiểu học trên người cậu bé nhăn nhúm trông thấy, trên gò má thì hằn đậm những vết bầm khiến Steve tức giận cực độ. Đây là lần đầu tiên Steve căm ghét chuyện anh không thể chạm vào ai ngoài Tony xiết bao. Trông thấy nắm đấm nọ sắp sửa giáng xuống, Steve đành phải nâng cậu nhỏ lên rồi dìu khỏi chỗ này.

“Cút đi Stark! Về tìm bố mày rồi khóc nhè đi!”

“Chúng ta lẽ ra không nên chạy!” Sau khi tới một con hẻm khác không còn bóng ai chung quanh, Tony hổn hển nói, tay đặt lên gối điều hòa lại nhịp thở.

Đúng vậy, đây là lần đầu tiên Captain America bỏ chạy giữa trận. Dẫu khi anh một thân bệnh nặng, cơ thể gầy nhẳng xanh xao vì thiếu chất thì với những tên du côn thích ức hiếp người này, đánh cả ngày với chúng anh cũng không ngán. Nhưng bấy giờ người bị thương sẽ là Tony chứ không phải anh. Và anh thực sự không hề muốn thấy bất kỳ một vết thương nào trên Tony nữa, thậm chí chỉ một vết rách nhỏ thôi cũng không thể.

Anh bước tới gần cậu bé, vuốt phẳng lại những nếp nhăn và phủi đi bụi đất bám trên áo. Sau đó không ngăn được tay mình nhẹ nhàng vuốt ve những vết bầm trên gò má bé con.

“Vậy ra khi cháu cần thì chú tới thật này!”
“Dù mấy lần đầu tụi nó nhốt cháu trong nhà vệ sinh thì cháu không đến, nhưng lần này thì có!”
“Cháu thực sự ước gì chú có thể đánh lại chúng nó! Nhưng mà chú tới được là quá tuyệt rồi!”

Cậu bé con liến thoắng đầy hưng phấn, tới lúc thấy mình nhỡ dọa một bầy bồ câu bay tán loạn đi thì mới hạ giọng.

“Mấy lần đầu?! Tổng cộng bao nhiêu lần?” Steve bất chợt cắt ngang.

“Chỉ một lần thôi!”

“Nói thật cho chú nghe.”

“Hai lần!”

“Tony.”

“... Bảy lần ạ…”

“Rồi rồi! Cháu biết mà! Lẽ ra cháu nên giữ kín miệng mới đúng, chú đừng có ‘Tony’ nữa, cháu chỉ là…” Tony ngập ngừng nhìn thoáng qua bộ mặt đầy u ám của người đối diện mình. “Cháu chỉ là… không ngăn được…”

“Trong đầu cháu có quá nhiều suy nghĩ không ngừng lại được, cháu… cháu buộc phải nói ra… không thì cháu sẽ nổ tung mất!”

Steve chợt nhớ lại những lần Tony lẩm bẩm một mình trên phi cơ hay khi làm việc trong xưởng. Con người thiên tài ấy không bao giờ thực sự học được cách kiểm soát bản thân, vì quá thông minh nên cũng chẳng buồn làm bộ đạo mạo, và tuy đã vô số lần bị tổn thương bởi ánh hào quang của bản thân nhưng người ấy vẫn luôn thẳng thắn và đơn thuần vô chừng, không khác gì một đứa trẻ.

“Cái làm chú giận không phải chuyện này.”

“Thôi nào, nếu chuyện này lại diễn ra thì cháu biết mình nên làm gì rồi.”

♦ 9.
Tony hiện giờ đang trong bậc tiểu học. Phần xưởng liên tục được mở rộng và cuối cùng cũng đã tách ra khỏi căn phòng bí mật của cu cậu. Khi trở về căn dinh thự, Steve đã băn khoăn chuyện liệu dạy Tony một vài thế võ đơn giản có làm cậu bé trở nên côn đồ hay không, song suy nghĩ ấy lập tức biến mất ngay khi anh nhìn thấy bức vẽ Captain America bên Tony được lồng trong khung kính.

Lúc trưởng thành rồi, một Iron Man sở hữu năng lực hùng mạnh tới độ cả binh đoàn đặc chủng cũng phải ngả mũ cúi đầu, một Iron Man sở hữu những vũ khí tối tân và mãnh liệt nhất lại chọn phương thức bảo vệ chứ không phải tấn công. Từ đầu chí cuối, điểm nhấn của Iron Man hoàn toàn không phải hàng chuỗi những bộ Mark hoành tráng, mà chính là trái tim lương thiện của người ở sau bộ giáp ấy.

Một Tony mới bảy tuổi cũng tương tự.

Anh dành rất nhiều thời gian để dạy bé con, đồng thời cũng tẫn sức lờ đi đôi mắt đẫm nước cùng những tiếng rên đau của Tony khi giãn cơ. May sao anh đã có nhiều kinh nghiệm trong chuyện này. Những hôm luyện đánh cận chiến trong phòng tập với anh, Tony từng sử dụng chiêu này rất nhiều lần. Mấy ngày ấy anh đã phải vật vã tìm cách giấu đi vị trí đang hùng hổ nhổm dậy ở hạ thân.

Quá trình huấn luyện thu về hiệu quả rất cao. Khi cậu bé tên Kent lại chặn Tony trước cổng trường một lần nữa, cu cậu bèn đánh móc hai bên, sau đó đo ván bằng một cú thúc thẳng tới bụng đối phương. Cô bé bên cạnh thấy mình được giải cứu thì sửng sốt thốt lên, ánh mắt nhìn Tony như thể đang ngắm một chàng hoàng tử.

Đừng đi ghen tuông với một đứa bé chứ Steve Rogers, không phải lẽ chút nào đâu.

Anh tự nhủ trước khi ý thức lại rơi vào bóng tối.

♦ 10.
“Chú bỏ lỡ buổi lễ tốt nghiệp của cháu rồi.” Trước khi mắt thích ứng được với ánh sáng, đột nhiên một vòng tay ấm áp choàng chặt lấy hông anh. “Dĩ nhiên ba cháu cũng không tới dự. Thế nên không phải chuyện gì đáng quan tâm.”

Steve quay lại rồi ôm lấy Tony. Cu cậu hiện tại đã cao gần tới ngực anh. Trên người là bộ đồng phục trung học, dĩ nhiên rồi. Dù là kiểu quần áo thế nào, chỉ cần Tony mặc lên thôi đều sẽ khiến chúng trở nên quý phái hơn đôi phần, giống như ánh đèn pha luôn chiếu rọi theo mỗi bước của em ấy.

“Chú xin lỗi.” Anh đáp, và anh hiểu buổi lễ tốt nghiệp quan trọng với Tony tới nhường nào.

“Thực sự không có gì đâu. Năm năm rồi mà chú vẫn không khống chế được năng lực của mình hả?” Vậy ra giờ Tony đã mười hai, ngoại hình điển trai, trên người không có vết cắt hay bầm nào, tuy rằng so với những học sinh đương bước khỏi cổng thì thấp hơn một chút.

“Ừ.”

“Vậy thôi. Thế giờ chúng ta làm gì đây hả chú Bí Mật?”

Steve cho rằng Tony không nên cúp tiết, nhưng khi cậu trai vừa toan đọc toàn bộ cuốn sách Vật Lý học lên thì anh đành phải buông cờ trắng. Nơi Tony theo học là một ngôi trường nội trú, vậy nên cả hai phải leo tường để ra ngoài. Khi Tony nhảy vào vòng tay anh, Steve chợt nhớ lại thời điểm cu cậu ngã từ cây xuống rồi lọt thỏm trong vòng tay anh cách đây không lâu về trước. Đấy là lần đầu tiên trong bốn năm ròng mà anh nghe tiếng tim mình nhịp đập trở lại. Không thực thể và tái sinh dưới hình hài một bóng ma, nhưng anh lại cảm thấy mình đang tồn tại đích thực hơn bao giờ hết.

Cả hai cùng tới Disney Land. Tony cứ nói mãi “những thứ này chỉ dành cho con nít thôi”, song anh biết thâm tâm cu cậu không hề nghĩ vậy.

Từng có đợt một nhóm sinh vật ngoại tinh tấn công California và hủy đi hơn nữa những trò chơi ở đó. Ngày đấy Tony tức giận hơn mọi lần nhiều lắm, tới nỗi em ấy đã thiết lập công suất nổ lên mức cao hơn rồi đánh tan “lũ khốn phá hoại mơ mộng của trẻ em” thành tro bụi. Stark Industries sau đó đã hỗ trợ chi phí trùng tu, Tony thì công khai về New York Disney lên mặt báo. Thế nhưng sau khi xây dựng hoàn tất, Tony lại chẳng bao giờ ghé.

“Chơi mấy thứ bay qua bay lại này thì vui gì? Giáp của tôi bay chẳng phải tuyệt hơn khối sao?”

Ngày ấy Captain America vẫn chưa ngộ được nguyên nhân thực sự sau lời từ chối của Iron Man – vì thiếu khuyết một người bạn đồng hành thích hợp. Anh chỉ nắm chặt tấm vé mình đã giấu trong túi rồi thất vọng bước đi.

Nhưng thực tế thì Tony hứng chí cực kỳ. Khi chơi Núi Không Gian, cậu trai thét to mấy bận liền, miệng thì liên tục bảo “cảm giác không trọng lực này vui quá đi”. Rồi tới Lâu Đài Ma thì lại sợ đến mức bấu chặt lấy hông Steve, chẳng buồn quan tâm người khác sẽ nghĩ gì. Hay bài hát ở khu Thế Giới Tí Hon kia Tony không kìm được mà ngân nga mãi, rồi khi thấy Steve khúc khích cười thì bối rối bặt đi ngay. Buổi đi chơi của cả hai kết thúc trên vòng đu quay, Tony vừa ăn doughnut vừa ngắm pháo hoa.

Buổi hẹn này đã trễ mất sáu năm với Steve rồi. Anh không có cơ hội tận hưởng ngày ấy với Tony của anh, song chí ít anh cũng có thể cho Tony một thời ấu thơ không đong đầy những tiếc nuối.

Tony thiếp đi ngay khi ngả đầu lên gối, chiếc kẹp tai chuột Mickey trên tóc thậm chí còn chưa gỡ xuống. Steve đã phải dùng ba cái bánh doughnut để dỗ được Tony mang chiếc kẹp ấy lên, mái tóc nâu xoăn gợn khiến cậu trai đáng yêu hơn bất kỳ nhân vật hoạt hình nào.

Steve ngắm nhìn Tony đầy lưu luyến, khi lấy chiếc kẹp xuống, bàn tay anh chẳng kiềm nổi mà khẽ ve vuốt mái tóc cậu bé.

Rồi khi bóng tối chợt ập đến, anh mới nhận ra mình lại quên chào tạm biệt cu cậu nữa rồi.


./

Profile

zhiyu9095: (Default)
SuZhiYu

April 2017

M T W T F S S
      12
3456789
10111213 141516
17181920212223
24252627282930

Most Popular Tags

Style Credit

Expand Cut Tags

No cut tags
Page generated Jul. 26th, 2017 10:45 pm
Powered by Dreamwidth Studios