zhiyu9095: (Default)
[personal profile] zhiyu9095

những kẻ sống còn // the last of us
tác giả | mixk
dịch | Tô Chí Du
thể loại | MARVEL fanfiction, The Last of Us AU, zombie.
cặp đôi | James 'Logan' Howlett X Charles Xavier.
bản gốc | hoàn thành.
bản dịch | hoàn thành.



[bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả. chữ nghĩa kém, nếu có lỗi, xin hãy tận tình chỉ bảo]



- rồi hoa sẽ có lúc rơi,
- và ngày sẽ đến lúc tàn,
- song hôm nay chưa phải ngày ta chết,
- bởi hãy còn đấy muôn tia sáng,
- thấu lọt qua tấm lưới đêm dày,
- báo hiệu ngày rạng của tân thế giới.
- thất bại là bất khả,
- chiến bại là vô lý,
- bởi niềm tin khắng khít ta đặt vào nhau.
- luôn sát cánh bên nhau,
- rồi ta sẽ chiến thắng.


Hiện tại đương trong năm 2015, hai năm đã trôi qua kể từ ngày một giống nấm Trùng Thảo đột biến bắt đầu tàn phá thế giới, phận số của cả thường nhân và dị nhân đều trở nên chênh vênh như nhau. Các nhà cầm quyền trên thế giới đều đang được bảo vệ ở một nơi vô cùng bảo mật, chính phủ các nơi thì lại trở nên mong manh hơn cả bởi nạn khủng bố hoành hành ở trong dân chúng, quân đội giờ đây cũng chỉ còn lại nhiệm vụ duy trì trật tự và an ninh quanh những vùng được cách ly.

Tại quận Westchester ở New York, trường Xavier cho những thiếu niên tài năng là một trong những địa điểm hiếm hoi có thể chống chọi được dịch lây nhiễm này. Charles Xavier là bộ óc trung tâm, hoàn toàn không liên quan đến quân đội hay Những Con Đom Đóm, một tổ chức đối kháng nổi danh nhất hiện giờ.


những kẻ sống còn


“Khốn thật, lượng Phách đổ về chúng ta đang tăng lên,” Logan làu bàu, nòng súng trên tay nhắm vào đầu một con trong tốp quái vật đang nhào tới. Con số ngày một đông hơn và giờ còn xuất hiện thêm cả số ít lũ Bôn, chúng là đối tượng luôn được nòng súng của hắn ưu tiên hơn cả. Thể Bôn nhanh nhạy và hung bạo hơn bội lần. Hắn cực kỳ ghét chuyện đương đầu với chúng những khi đã tối trời. Phải nhờ tới đèn pin hắn mới có thể trông thấy chúng, song dù vậy đi nữa cũng chẳng khiến tình hình sáng sủa hơn được bao nhiêu để hắn cảm thấy thích thú nổi.

Ngoài khuôn viên dinh thự luôn tiềm tàng mối hiểm họa về những kẻ nhiễm bệnh sẽ thình lình xông ra từ đâu đó, thậm chí đấy có là những địa điểm được xem như an toàn đi chăng nữa. Logan hoàn toàn chẳng hiểu nổi tại sao vẫn còn hàng cơ số người ngu ngốc tới mức liều mạng ra ngoài để rồi có thể sẽ bị nhiễm bệnh, song căn cứ theo tỷ lệ lây nhiêm hãy còn đang lan rộng như bây giờ thì hiển nhiên họ cũng phải xoay xở đủ đường thôi. Hắn và Charles là ngoại lệ, Logan thường thích nghĩ vậy. Cả hai đều là người đột biến nên khả năng sinh tồn cũng cao hơn, dù năng lực của họ cũng không có tác dụng mấy với những kẻ nhiễm bệnh. Sự đột biến hoàn toàn không khiến họ miễn nhiễm khỏi cơn lây lan của giống nấm Trùng Thảo – thời điểm phát hiện ra điều này họ đã kinh hãi tột cùng – và dẫu sở hữu khả năng tái sinh liên hồi, họ cho rằng chỉ mình Logan là người có tỷ lệ thoát được khỏi thứ định mệnh chết chóc hiện nay cao hơn nhân loại.

Nhưng toàn bộ cơ thể Logan vẫn luôn nóng lòng mong đợi một hồi chiến đấu như ngày trước. Hàng vuốt của hắn gần đây chẳng hành động được mấy khi. Và tuy luôn cảm thấy ê chề bởi tuyệt không thể liều lĩnh giao đấu với lũ quái vật ở cự ly gần, Logan hiểu cảm giác trong Charles còn tệ hơn mình hàng chục lần, bởi đầu óc những kẻ nhiễm bệnh luôn vô cùng hỗn loạn và trở nên bất nhập trước khả năng ngoại cảm của anh. Song với Logan thì việc có thể trao đổi lặng lẽ qua trí óc cũng là một lợi thế vô cùng đặc biệt rồi.

“Chúng ta nên ra khỏi đây thôi,” Charles cất tiếng, tay nã súng bắn hạ một tên Phách đang nhăm nhe tiếp cận phía sau Logan.

“Em cảm thấy vậy à?” Logan nã đạn về sau rồi nạp đầy nhanh nhất có thể, chân đồng thời lui về gần Charles hơn. “Khốn thật chứ, anh biết ngay đây là một ý tưởng tồi mà.”

“Chúng ta cần tiếp tế,” Charles nhắc hắn, Logan cũng nhận thức được tình hình nên không càu nhàu lại. Nguồn thực phẩm của họ hiện tại chẳng còn dư dả gì, và tuy lượng người đã giảm qua vài năm nay nhưng việc ăn vẫn vô cùng cần thiết. Chỉ là hắn quá ghét lũ Phách mà thôi. Nhóm người họ khá là độc lập ở dinh thự, song nào phải thứ gì cũng tự trồng trọt gieo cấy được đâu.

Giờ thì cứ mỗi hai tháng họ sẽ xuống New York, mặc cho mối lo âu trong lòng Logan. Vài thợ săn đã rời bỏ vùng cách ly ở Manhattan và lập khu định cư tại Bronx, nơi mà Logan và Charles đến để lấy đồ tiếp tế. Nếu gọi đúng thì hẳn phải là “trộm”, song Charles không thích thú lắm với chuyện này. Ban đầu khi chỉ cân nhắc mỗi vấn đề thó đi vật dụng của các nhóm thợ săn thì Logan không mấy để tâm. Nhưng rồi dần dà vào mỗi lần hành động cả hai lại tiến dần hơn tới lưỡi hái của tử thần – hay tệ hơn cả, bị lây nhiễm. So với an nguy của Charles thì Logan chẳng quan tâm mấy tới bản thân mình, và nếu có thể thì hắn luôn mong Charles ở lại khu dinh thự hơn.

Cả hai bắt đầu tấn bước tới địa điểm đậu chiếc jeep theo hướng Bắc, ba-lô giờ đã đầy và tim thì giã liên hồi như búa nện khi băng qua những con phố hiu quạnh, theo sau họ là muôn vàn những tiếng ‘lách cách’ đầy khiếp đảm. Chân họ chạy thì tay cũng đồng thời nã đạn chẳng ngừng vào những kẻ nhiễm bệnh, và thuần thục được chuyện này hoàn toàn chẳng đơn giản. Charles đương chạy sát bên hắn bèn đốt một bình bom xăng lên rồi ném ngược về sau vai. Tiếng rít chói chang vang lên ngay sau khi chiếc bình vỡ tựa như tiếng nhạc réo rắt trong tai Logan, hắn đánh mắt về sau thật nhanh và chẳng còn nghi ngờ gì, lũ Phách đương hóa tro bụi không sót một tên.

“Ném đẹp lắm Chuck,” Logan cất giọng tán thưởng khi cả hai giảm tốc độ lại rồi rảo bước nhanh và đều để cân nhắc lại tình hình, cũng để đảm bảo rằng hiểm nguy không đuổi theo họ nữa. Hắn vuốt tóc rồi quệt đi lớp mồ hôi lấm tấm trên trán, sau đó tự nhắc trong lòng về phải cắt lại gọn gàng. Cả một ngày dài đi và chạy khiến quần áo hắn dính bết vào cơ thể, giờ thì Logan muốn tắm rửa vô cùng và tốt nhất là cùng với Charles. Hắn đánh hơi để kiểm tra xung quanh, ở đây chẳng nhiều nhặn gì ngoài thứ mùi cay xè bốc lên từ xác cháy và thoang thoảng hương phấn của những bông hoa đương nở. Ban sớm khi lái xe xuống đây quả thực họ đã được tận hưởng một ngày nồng nàn xuân sắc, khung cảnh ấy tươi đẹp tới độ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cả hai gần như đã quên đi thế giới đương lụn bại. Họ rảo bước trong dè chừng, chiếc xe được giấu ở mỏm Bắc cách đây dăm cây số, đề phòng không kẻ nào có thể truy theo dấu vết của họ rồi phá hủy nó. Lượng xe còn vận hành được giờ đây khan hiếm vô cùng, và nếu không nhờ bộ óc thiên tài cùng khả năng máy móc của Hank thì khả năng cao họ đã chẳng có nổi một chiếc rồi. Hiện tại xăng cũng chẳng còn sẵn có như trước nên một chiếc xe chạy điện quả thực tiện lợi xiết bao.

“Logan này, nơi đây không chỉ có mình chúng ta thôi đâu,” Charles gọi hắn, tiếng anh vang lên mồn một trong tâm trí Logan khiến hắn căng mình vì cảnh giác. Charles bắt lấy cánh tay hắn rồi kéo vào một lùm cây tránh khỏi con phố vắng ngắt. Họ tắt đèn pin đi và giấu mình sau một thân cây to, tầm nhìn đủ rộng rãi để quan sát được con phố đối diện bên đường. Thứ mùi thô của bụi đất xộc vào mũi Logan, thoang thoảng theo đó là mùi mồ hôi của con người mà chắc chắn không phải của hắn hay Charles.

“Thợ săn à?”

“Ừ, khoảng một tá đấy,” Charles đáp, tay đặt lên một bên thái dương. “Họ đã chú ý tới số thực phẩm bị mất rồi. Em sẽ lo liệu.”

Logan yên lặng không đáp lại, hắn trấn tĩnh đầu óc lại để tránh ảnh hưởng tới hành động của Charles. Khả năng ngoại cảm tuy vô dụng với những kẻ đã nhiễm bệnh, nhưng với người thường thì vẫn công hiệu cực kỳ. Đa phần đều nhờ Charles mà việc giải quyết bầy thợ săn và lũ cướp trở nên đơn giản hơn rất nhiều. Song thi thoảng sẽ xuất hiện những trường hợp không dễ dàng để Charles có thể tập trung, đặc biệt khi chung quanh nổ vang tiếng súng đạn. Và đó là lúc Logan sẽ nhúng tay vào và xử lý chuyện súng ống khi Charles không thể hành động được. Logan dỏng tai nghe ngóng một nhóm thợ săn đứng gần nhất, hàng vuốt tuốt khỏi tay để chuẩn bị công kích nếu bắt buộc.

“Lũ khốn này chưa thể đi xa được đâu.”

“Hai đứa bây sang kia kiểm tra đi. Lehnsherr theo ta.”

Logan nhìn qua thật nhanh, một cặp thợ săn đương tiến về phía họ, số còn lại không thấy đâu. Chúng luôn chia thành những nhóm nhỏ để có thể bao quát được nhiều tình huống hơn, và chính điều này sẽ dẫn chúng đến thất bại vào phút cuối. Charles và hắn đã đụng độ chuyện này không ít lần tới độ kết quả họ cũng thuộc nhuần nhuyễn. Nhóm thợ săn chẳng dư dả gì đạn vì còn phải tiết kiệm để hạ lũ nhiễm bệnh, và nhỡ như gặp phải trường hợp tương tự thì tối này Logan thà tránh đổ súng thì hơn, vậy nên hắn bèn đợi Charles điều khiển chúng đổi hướng khỏi vị trí này. Nếu hoàn cảnh cho phép thì thường Charles sẽ cố gắng nhất có thể để không xâm phạm quá mức những tâm trí mình khống chế, cũng đề phòng cho chuyện họ sẽ nảy sinh nghi ngờ một khi Charles đã xử lý xong. Phần Logan thì chẳng thể nhẫn nại nổi như Charles, song lòng tin của hắn với năng lực ngoại cảm của anh lại sâu sắc vô cùng, bởi nhờ Charles mà suốt một thời gian dài lượng rắc rối họ gặp phải đã được giảm thiểu đi đáng kể.

Sau vài phút đợi chờ, cuối cùng nhóm thợ săn cũng đi khuất và không còn bóng dáng ai lại gần vị trí cả hai đương ẩn nấp nữa, nhờ công Charles cả. Logan thu vuốt lại rồi thở một hơi sâu. Giờ chỉ còn lại mùi cỏ dại và phấn hoa đương phảng phất nơi đây.

“Xong cả rồi,” Charles báo hiệu, anh nắm lấy bàn tay Logan và siết chặt. Cử chỉ ấy từ Charles khiến Logan bất ngờ, hắn bèn quay lại nhìn anh, gương mặt hoàn mỹ nay lại khuyết đi phần sắc xảo vì hàng mày cau lại.

“Có vấn đề gì sao?” Logan hỏi, tay hắn chẳng kìm được mà gò lấy đôi má Charles, giữ cả hai mặt đối mặt.

“Nhóm họ có một dị nhân,” Charles đáp rồi tựa trán mình lên Logan. “Một dị nhân cực kỳ mạnh. Hắn có thể khống chế từ trường và điều khiển kim loại. Hắn ta cảm nhận được anh. Đây là nguyên nhân lần này em lại mất nhiều thời gian thế mới đẩy được toàn bộ đi. Sức lực hầu như đều dồn vào hắn ta cả.”

Nỗi sợ trong Charles cuồn cuộn chảy vào tâm Logan, một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng hắn. Kẻ mà Charles vừa miêu tả không khác gì một tin xấu, và Logan không hề cảm thấy thích thú một chút nào. Những chuyến đi ngắn xuống New York của cả hai dường như phải chấm dứt từ bây giờ thôi.

“Chúng ta sẽ ổn cả thôi em,” Logan trấn an anh, sau đó hạ một nụ hôn chóng vánh lên môi Charles. “Chúng ta sẽ ổn cả thôi.”

Charles gật đầu rồi choàng tay ôm chặt lấy Logan, cả hai người họ đều cần lắm khoảnh khắc an lòng này rồi mới có thể buông nhau ra. Dẫu gì thì kể từ hôm bùng phát dịch bệnh đầu tiên cả hai đã sát cánh bên nhau rồi, và chẳng ít thời điểm trong lòng Logan nảy sinh cảm tưởng như chỉ mình hắn và Charles đang đương đầu với cả thế giới này. Dĩ nhiên ở dinh thự vẫn còn bạn bè và người thân của cả hai, song hắn và Charles đã cùng nhau đảm nhận trách nhiệm săn sóc cho tất thảy; một gánh nặng mà Logan hoàn toàn không sẻ chia cùng ai khác. Trong những ngày tháng đầy hỗn loạn này, hắn và Charles đã tìm thấy nhau, rồi cứ thi thoảng Logan lại thốt nhiên sợ hãi vô cùng, bởi giờ đây đôi bên đều trở thành toàn bộ thế giới của nhau rồi.

“Chúng ta về nhà thôi Logan,” Charles bỗng nhắc lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Logan và giật tay hắn.

“Ừ,” Logan đáp, tầm nhìn vẫn đăm đăm vào Charles, rồi khi bắt gặp đôi mắt biếc xanh của anh thì lòng hắn bỗng rúng động khôn xiết. Mắt hắn hạ xuống hàng râu quai hoe màu điểm tô trên cằm Charles, sau đó cười toe toét khi nghĩ tới chuyện đường râu cũn cỡn ấy khi về nhà sẽ khiến nơi bắp đùi hắn rạo rực thế nào.

“Logan à, giờ không phải lúc nghĩ tới chuyện đấy đâu nhé,” Lời nhắc nhở của Charles vang lên trong đầu hắn, song Logan vẫn nhận ra bộ điệu bông đùa ẩn bên dưới.

“Giờ không phải thì còn khi nào nữa?” Logan hỏi ngược, nụ cười tươi rói vẫn treo trên môi hắn khi Charles nháy mũi tỏ vẻ bất đồng. Suốt con đường trở về vị trí đặt chiếc jeep cả hai luôn tay trong tay nhau, và may mắn làm sao không hề xuất hiện bất kỳ rắc rối nào ngáng đường họ. Song nếu giả sử có đi chăng nữa thì cũng chẳng thay đổi gì, Logan nghĩ. Hắn và Charles, chỉ cần sát cánh bên nhau thôi, thì không thứ gì có thể hạ gục họ cả. Trong thời đại loạn lạc bấy giờ, dẫu suy nghĩ như vậy khiến Logan không khác gì một tên khờ thế kỷ, và dẫu sự gắn bó giữa cả hai có khăng khít thái quá đi chăng nữa thì cũng chẳng phải vấn đề to tát gì, bởi cách nhìn nhận của Logan vốn dĩ đã và luôn như vậy rồi.


./

Profile

zhiyu9095: (Default)
SuZhiYu

April 2017

M T W T F S S
      12
3456789
10111213 141516
17181920212223
24252627282930

Most Popular Tags

Style Credit

Expand Cut Tags

No cut tags
Page generated Sep. 21st, 2017 01:07 pm
Powered by Dreamwidth Studios