zhiyu9095: (Default)
[personal profile] zhiyu9095

nỗi bi ai êm đềm // killing me softly
tác giả | romanrogers
dịch | Tô Chí Du
thể loại | MARVEL fanfiction, angst, death.
cặp đôi | James 'Logan' Howlett X Charles Xavier.
bản gốc | hoàn thành.
bản dịch | hoàn thành.



[bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả. chữ nghĩa kém, nếu có lỗi, xin hãy tận tình chỉ bảo]




nỗi bi ai êm đềm


- ta sống, ta tồn tại đã lâu vậy rồi,
- nhưng thời khắc này đây,
- vì lẽ gì diện mạo những người ta thương yêu lại mông lung xiết bao,
- chúa trời là gì, thánh thần là chi,
- nếu đấy không phải là vầng sáng hình thành thế gian,
- hay nụ cười của những người từng ngang bước đời ta,
- hay điệu nhạc êm đềm, hay thiên không ngàn sao.
- rồi con đường ta đi, dẫu là vinh quang hay bí ẩn,
- thì mỗi sáng lại vẫn tỉnh giấc ở một mái nhà bất định,
- và xung quanh nức hương cỏ tươi đắm dưới nắng rực.
- ta ngày ngày cất bước,
- ngày ngày rong ruổi dưới ánh chiều tà,
- tìm kiếm con đường dẫn lối về mái ấm,
- một mái ấm đích thực cho mình ta.


Từ những thương đau trong tôi, tay em đệm thành một giai điệu,
Rồi bằng ca từ của riêng mình, em cất tiếng hát cho cuộc đời tôi.


Vầng sáng rọi vào mắt Logan chói chang khôn tả, song so với đôi mắt Laura thì lại thành ảm đạm đi trông thấy. Ánh mắt cô bé rạng rỡ như hắn, sống mũi cô bé uốn khúc như hắn, cả hàng mày khi cô bé cau lại trông cũng hệt như hắn. Chúng dấy nên một cơn đau nhói trong tâm can hắn, thứ cảm xúc chỉ từng nảy sinh duy nhất đối với Charles và cũng được hắn giữ riêng, vẹn nguyên cho mình cậu.

Gió bạt ngàn rung rinh ngọn cây, thổi cho những lá xào xạc rồi bứt khỏi nhành mà lướt theo chiều gió, xuyên cả thung lũng rồi tiến sâu trong núi. Đàn chim trên cao thì đương đồng thanh khúc tụng ca trầm thấp, nghe tựa bản hòa ca đồng điệu tới hoàn mỹ giữa một thiên sứ và dàn ve sầu, song tất cả đều chỉ làm nền cho những lời thì thầm của Laura. Chúng khẽ khàng đến độ tưởng như suýt đã cuốn đi theo chiều gió như những chiếc lá nọ, nhưng rồi vẫn ở lại. Những câu chữ êm đềm ấy bám lại khu rừng, treo giữa Logan và Laura để báo cho cả hai hay tình cảnh sắp xảy đến với hắn. Cô bé nắm tay Logan, lòng hắn lại quặn thắt bởi đồng cảm trong trầm lặng. Đã quá lâu rồi thứ cảm xúc này mới chân thực tới nhường vậy với hắn.

Đau đớn đã chẳng còn xa lạ gì với Logan – bởi đấy là một trong những bạn đồng hành ít ỏi xuyên suốt cuộc đời hắn, kế đến là Charles và cuối cùng là vị thần chết đầy ác tâm, kẻ luôn theo sát hắn như thể thân thiết nhau lắm. Song cơn đau lúc bấy giờ lại hiếm hoi vô cùng, bởi hắn có thể cảm thấy cơn thống thiết này đương chậm rãi tách bàn tay luôn nắm chặt lấy thế gian của hắn ra theo từng ngón một. Nó hiếm hoi, bởi hắn rõ chỉ những trường hợp cố định nào mới hình thành nên cơn đau nhường này, và đây chính là thứ hắn hằng muốn.

Bẵng bao năm trời, trong những giấc ngắn ngủi hắn chợp mắt được, hắn đã luôn mơ về cái ngày này. Vào những ngày bất ổn của Charles, trong hỗn loạn cảm xúc giữa giận dữ và tuyệt vọng, chỉ cần suy nghĩ về nó thôi hắn sẽ cảm thấy khuây khỏa đi trông thấy. Hắn cũng tự hứa với lòng mình rằng, “Đến khi Charles đi thì mới được. Không thể mất trước Charles.”

Và rồi Charles qua đời.

Và bỏ lại Logan bên một cô bé mà hắn chẳng muốn có, và ngay từ đầu hắn đã không hề muốn dẫn đi cùng họ. Con bé này sẽ dẫn đến rất nhiều rắc rối, nhưng nó lại là người Charles muốn – và hắn đã đồng ý bởi trước Charles, không bao giờ hắn có thể nói lời từ chối cả... Hắn đã không cản được, để rồi dẫn đến cái chết của Charles, và cậu mất trong suy nghĩ chính Logan là người đã ra tay.

Cả hai đáng nhẽ đã phải ở trên tàu. Đáng nhẽ đã có thể bên nhau mà lênh đênh trên mặt biển trong hết những ngày còn lại của quãng đời mình. Logan đáng nhẽ sẽ ở bên Charles khi cậu rời bỏ trần thế, song không phải như hiện tại, hắn đáng nhẽ không phải là nguyên nhân gây ra chuyện ấy.

“Nhưng anh nào phải đâu,” Logan bỗng dưng nghe thấy tiếng Charles nhẹ nhàng vang lên từ thinh không. Thanh âm cậu lanh lảnh tựa chuông ngân, trẻ trung như vào hôm đầu tiên cả hai gặp nhau chứ chẳng thô ráp như lúc về sau, khi tuổi cậu ngày một cao.

Rồi cạnh bên Laura, Logan trông thấy Charles. Mắt cậu ngời sáng một sắc xanh, trong trẻo và ấm áp vô ngần, tuyệt chẳng thể nhầm lẫn sang bất kỳ ai, đôi ngươi cậu cũng hoàn toàn thanh thuần, không chút trạng thái biến sắc vì thuốc thang. Đôi môi Logan bật mở khi ngắm bộ dáng của Charles trước mắt hắn lúc bấy giờ - trẻ trung và vô tư lự, mái tóc cậu gờn gợn trên vầng trán và vắt sau tai. Nụ cười trên môi cậu xiết bao hiền hậu và trông vẫn hệt như trong trí nhớ hắn. Tình cảnh trước mắt khiến Logan ấm lòng lắm, các thớ cơ đương căng cứng cũng chùng xuống theo, hắn nhẹ nhàng nắn tay Laura, tầm mắt thâu trọn lấy hình ảnh của con gái mình và Charles; hai nửa cuộc đời hắn dẫu mọi ngữ nghĩa. Logan đăm đăm nhìn họ chẳng chút nao núng, lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc này.

“Đúng rồi đấy Logan, anh ngắm đi,” Charles động viên hắn. “Cảnh tượng này đẹp thật nhỉ?”

Logan muốn gật đầu đáp lại cậu nhưng bất lực. Chuyện diễn đạt thành lời bấy giờ chẳng dễ dàng gì, bởi hắn còn đương gắng gượng hít lấy từng hơi thở một.

“Yên nào anh chàng của tôi ơi, đừng vì em mà chịu đau thêm nữa,” Charles cất lời an ủi. Cậu rướn xuyên qua cơ thể Laura, một bên tay nâng lên rồi vuốt ve gương mặt hắn đầy dịu dàng, như thể định gạt lọn tóc bết khỏi trán Logan. Xúc cảm từ bàn tay Charles vừa chân thực song cũng lại tựa hư ảo, như thể một sợi lông vũ lướt ngang qua làn da, hay khi bắt hụt một giống mèo đương chạy trốn và chỉ thoáng tiếp xúc với lớp lông của chúng vậy. Khoảnh khắc này mang lại cho Logan sự dịu êm khôn cùng mà từ khi Charles lâm bệnh, hắn đã chẳng thể cảm nhận được nữa. Vừa thấm thía song cũng bi ai tột cùng, bởi bàn tay Charles tuy gần như gang tấc nhưng cũng lại như xa tựa đất trời, khiến Logan càng khao khát cậu hơn.

Ấy vậy mà thời khắc sinh tử giao hòa vào bấy giờ lại hoàn mỹ tới lạ, bởi Charles và cô con gái bé bỏng đều đương bên hắn cả. Dẫu đã đằng đẵng một đời, song không một cảm xúc nào tương đồng như tình thương hắn cho Laura cả. Chỉ duy nhất thứ tình cảm mãnh liệt của hắn đối với Charles có thể so sánh nổi, song vẫn tồn tại đấy dăm phần khác biệt. Cô bé con tựa như một phần thân thể hắn, thậm chí còn quý báu hơn vạn lần – song Logan không phải dạng người nói năng văn hoa về những chuyện thế này, đấy vẫn luôn là Charles.

Laura rúc vào người hắn, thận trọng tránh đi những vết thương quá đỗi nặng, sau đó nhẹ nhàng ngả đầu mình lên ngực Logan.

“Bố,” cô bé bật khóc, hàng lệ tuôn dọc gò má thấm ướt chiếc áo đẫm máu của hắn. Tiếng thốt của cô bé bỗng nhen nhóm lên trong cõi lòng Logan một cảm xúc lạ lùng mà hắn đã chẳng còn sức để nói thành lời nữa rồi. Hắn bất lực chẳng thể ôm lấy bé con, dẫu hắn ước ao tới nhường nào. Hắn muốn choàng chặt lấy bé con và Charles chẳng bao giờ cách xa nữa, hắn muốn lắm có thể bảo vệ cả hai an yên khỏi nỗi bi ai lúc bấy giờ.

“Em cũng ước được vậy,” Charles rầu rĩ cất tiếng, gương mặt cậu ảm đạm đi. Theo quán tính, Logan khôn cùng khát khao mình có thể tước đi biểu cảm ấy khỏi gương mặt cậu. Em nên luôn được vui vẻ mới phải. Vẻ mặt sầu muộn của Charles dịu sang nét trìu mến khôn xiết, song nỗi buồn vẫn thấp thoáng nơi đáy mắt.

Từ gò má Logan, Charles chuyển tay mình lên đôi bàn tay đương lẩy bẩy nắm chặt lấy nhau của hắn và Laura. Nhận thấy xúc cảm ấy phảng phất trên thịt da, Logan bèn thả lỏng đi bàn tay đương nắm chặt lấy Laura của mình.

“Logan, anh cảm nhận được không?” Charles hỏi. “Anh thấy chứ?”

Cảm xúc bấy giờ trong Logan rõ rệt vô cùng. Lần đầu tiên trong suốt đường đời dằng dặc hắn cảm thấy có chuyện vượt khỏi mục đích của mình. Có một mục tiêu hắn luôn luôn giữ vững, những khi không phải chiến đấu hay phục hồi ký ức, đấy chính là bảo vệ Charles. Nhưng đây… thứ cảm xúc mà cả một đời đằng đẵng hắn đã thiếu đi, điều mà hắn chưa bao giờ thực hiện khi sinh tồn trên cõi đời này – đây mới thực sự là tồn tại. Và cuối cùng hắn cũng cảm thấy mình đã sống theo đúng nghĩa.

Laura ngước lên nhìn Logan, mắt cô bé đẫm lệ và long lanh bởi nỗi xót xa chẳng thể kiềm chế. “Bố ơi,” bé con lại nức nở, thanh âm giờ đã vỡ òa. “Không mà, bố ơi.”

Tình thương dồi dào và mãnh liệt nhường này, chỉ khi sắp tan biến vào hư không, Logan mới có thể cảm nhận được. Hắn nhìn Laura, cô con gái bé bỏng của mình, rồi hắn nhìn Charles, nhìn bàn tay đan chặt vào nhau của họ. Một gia đình tuyệt đẹp của riêng hắn.

Và hắn thốt lên một câu chẳng hề mang ý hỏi, “Vậy hóa ra cảm xúc đó là như thế này đây.”

Charles gật đầu, đôi môi cậu lẩy bẩy vì bi thương, “Đúng vậy, thân thương của em.”

Thời khắc bấy giờ tựa như thiếp đi song chẳng hề khó nhọc. Logan chỉ nhắm mắt lại, và rồi –


./

Profile

zhiyu9095: (Default)
SuZhiYu

April 2017

M T W T F S S
      12
3456789
10111213 141516
17181920212223
24252627282930

Most Popular Tags

Style Credit

Expand Cut Tags

No cut tags
Page generated Jul. 26th, 2017 10:45 pm
Powered by Dreamwidth Studios