zhiyu9095: (Default)
[personal profile] zhiyu9095
lâu tự bao giờ // it's been a long time coming
tác giả | bakuras
dịch | Tô Chí Du
thể loại | MARVEL fanfiction, fluff.
cặp đôi | James 'Logan' Howlett X Charles Xavier.
bản gốc | hoàn thành.
bản dịch | hoàn thành.



[bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả. chữ nghĩa kém, nếu có lỗi, xin hãy tận tình chỉ bảo]


lâu tự bao giờ


- trái tim tôi nặng nề bất kham,
- nhưng chưa một lần người buông tôi ngã,
- những khi lọt thỏm trong vòng tay người,
- bàn chân tôi chẳng thể nào chạm đất.
- chao ôi, chao ôi,
- tay người ấm áp, vững chãi là thế,
- nên khi lọt thỏm trong vòng tay ấy,
- tôi thấy mình trĩu nặng làm sao.


Hẳn cũng lâu rồi, những dịp như hẹn hò đã trở nên xa lạ với Charles làm sao.

Từ ngày Erik rời anh mà đi thì Charles cũng cho rằng cái chương hò hẹn của mình đã vào hồi kết rồi. Chừng mấy tháng trước thôi, anh còn chẳng thể mường tượng nổi rằng có một ngày bản thân sẽ đi ngắm nghía chính mình trước gương, rồi cứ liên tục sửa lại những nếp gấp ở bộ com-lê và vuốt phẳng đi những vết nhăn trên quần bởi bồn chồn quá. Nhưng giờ đây lại thành ra vậy đấy – anh thì đang chải chuốt lại mái đầu chẳng khác gì ổ rơm của mình, phần Hank thì cẩn thận lo liệu chiếc cà-vạt cho anh. Có cậu ta ở đây thật tốt làm sao, Charles nghĩ. Hầu như mọi thời điểm tâm trí Hank luôn duy trì trong trạng thái bình tĩnh, ở cậu ta tỏa ra một cảm giác giúp ổn định luồng cảm xúc của Charles lại. Thực chất anh cũng chẳng bồn chồn quá đâu, người anh hẹn buổi này vốn chẳng phải ai xa lạ cả. Tới giờ thì đã được dăm tháng anh quen Logan rồi nên đây cũng chẳng được tính như buổi gặp đầu tiên, rồi vì chính Logan là người ngỏ lời mời Charles cho ngày hẹn, vậy nên những ngờ vực về chuyện anh ta có để tâm đến anh không đều đã được gạt bỏ sạch sẽ. Dẫu gì thì ai cũng muốn thanh thản cả, vậy nên một trí óc điềm đạm và vững vàng luôn được hoan nghênh.

Song những trải nghiệm anh có thì chưa từng kèm theo chiếc xe lăn bao giờ - cũng chẳng phải quá bất tiện gì, nhưng có nó theo thì hiển nhiên trông sẽ vướng víu hơn là tự đi được bằng chân của mình rồi. Ngoại trừ điều này ra thì hầu như mọi thứ đều quen thuộc cả. Thời thanh niên Charles hẹn hò chẳng thiếu, song mục tiêu cơ bản của những cuộc hẹn ấy chủ yếu dựa trên tình dục chứ lãng mạn thì không mấy. Các bước chỉ gồm mời cô cậu nào đấy một bữa tối, sau đấy thể hiện mình quyến rũ nhất có thể, rồi hi vọng sẽ lùa được cá lên đĩa, chuyện thành công thì mối tình cũng chấm hết. Hầu như không hề có bất kỳ chút ràng buộc nào. Song từ những lúc Charles vân vê tóc mình trong ngượng nghịu khi Logan bắt gặp anh nhìn trộm hắn, hay bẵng bao đêm trong những tháng rồi anh thao thức chẳng thể thiếp đi vì phải dằn mình lại với cái ham muốn tiến sâu vào tiềm thức Logan, cốt chỉ vì muốn xem liệu cảm xúc của hắn có tương tự anh hay không – thì đây đã trở thành một ván hẹn hoàn toàn khác rồi. Đây là một thứ xúc cảm mà anh chưa hề hay biết, mãi cho đến khi, hay sau khi chấm dứt với Erik.

“Tôi nghĩ thế này là được rồi đấy Hank ạ. Cảm ơn cậu nhé.”

Charles hắng giọng, anh ngắm nghía mình thật lâu và cẩn thận qua gương thêm một lần nữa rồi mới gật đầu với người đối diện, Hank nhanh nhẹn bắt chiếc xe lăn theo, sau đó bắt đầu dìu anh đến cầu thang.

Lúc bấy giờ Hank đang đỡ anh xuống tầng, hầu như toàn bộ cơ thể Charles đều ngả vào cậu, tay anh thì vắt lên vai. Charles mừng thầm vì giờ Logan hãy chưa đến. Tình cảnh này thực sự chẳng hề đẹp đẽ gì cho cam đâu, song hai người họ xử lý nó cũng thành thục lắm rồi, sau vài tuần đầu thì cảm giác gượng gạo cũng đã gần như mất hẳn đi. Hank thường giúp anh chuyện lên hay xuống tầng, giúp anh ngồi lên những chiếc ghế lăn đã được họ đặt sẵn ở đầu và cuối cầu thang, sau đó đặt chúng trở lại vị trí ban đầu.

Ngay lúc Hank chỉ vừa đỡ Charles lên chiếc xe lăn cạnh bên thì bỗng vang lên tiếng gõ cửa – một, hai rồi tới bốn nhịp. Cậu giúp vị giáo sư yên vị trên chiếc ghế rồi mới bước lên mở cửa.

“Vui thật, tôi còn cho rằng buổi hẹn của mình sẽ chóng vánh hơn thế này cơ.”

Hank tiếp Logan bằng một nụ cười rồi để hắn tiến vào. Dĩ nhiên cũng chỉ về mặt hình thức mà thôi – bởi hiện tại hắn đương sống tại dinh thự này đây, thế nên thực chất cũng chẳng cần đến lời mời làm gì vì chìa khóa hắn cũng có. Song mặt hình thức thế này lại khiến buổi hẹn trở nên trang trọng hơn, như thể đây là một ngày hẹn thực sự vậy.

Charles đồ rằng bó hoa hắn cầm theo cũng có cùng một mục đích.

Đấy là một bó hồng vàng chóp đỏ, song lại nằm ở một tư thế đầy kỳ khôi trong tay Logan (và có lẽ còn bị nắm hơi chặt quá tay nữa). Trông dáng hoa bấy giờ thì hẳn đám gai đã được cắt đi từ trước – toàn bộ phần cuống đều nhẵn nhụi và an toàn. Charles cảm kích lắm – bởi dẫu có sở hữu khả năng tự lành vết thương đi chăng nữa, thì tiếp xúc phải gai lên bàn tay trần như cái cách Logan đương cầm hoa hiện giờ hẳn cũng mang lại một cảm giác bức bối chẳng mấy dễ chịu gì.

“Mấy bông này, ừm, tôi có hỏi mình nên lấy loại nào. Hẳn ra nên hỏi ý cậu trước thì hơn, nhưng vậy thì lại mất hay đi một chút.” Logan hơi dịch người đi, tầm mắt vẫn găm vào bó hoa chứ chẳng chuyển sang Charles. “Ý là tôi từng nghe ai đấy bảo rằng mỗi loài hoa lại mang một mặt nghĩa khác nhau. Đại loại như… gửi gắm thông điệp ấy. Vậy nên tôi bèn hỏi, và loại này thì, ầy –”

“Từ một tình bạn sâu đậm, sau chuyển sang tình yêu.”

Charles chớp mắt dăm lần, dần dà mới nhận ra rằng chính mình vừa thốt lên câu nói ấy, tuy bằng một âm vực rất thấp. Có vẻ như Logan chẳng để tâm mấy, ngoại trừ việc hắn thình lình đánh mắt xuống nền nhà rồi lại một lần nữa khẽ dịch người đi đôi chút.

“…. Ừ, chính nó đấy.”

Charles đã từng mường tượng rằng khoảnh khắc sau khi lời thổ lộ thực sự được thốt lên thì cả hai sẽ lúng túng hơn hiện giờ nhiều lắm. Độ căng thẳng trong cả hai vốn cũng ngang ngửa nhau (và đôi bên đều hiểu cả - trái tim Charles cứ nhịp đập như thể một điệu bass đương khúc đều đặn bên tai Logan, còn tâm thức hắn thì lại rúng động bởi nào những thắc thỏm cùng lạ lẫm), song giữa họ hoàn toàn không nảy sinh chút ngờ vực nào cả.

Cảm giác bấy giờ khác biệt vô cùng tận.

Trong Charles chẳng hề xuất hiện thứ cảm tưởng rằng mình cần phải nâng tầm bản thân lên để có thể xứng bên Logan. Logan, bằng trọn vẹn từ thể xác tới linh hồn của hắn, yêu thương và trân trọng Charles theo cách mà chẳng bao giờ Erik có thể hiểu được. Cảm giác trĩu nặng thấm đẫm bầu không khí những khi ở bên người đàn ông nọ dường như đã được thổi đi, thay thế bằng một thứ dịu nhẹ hơn, thanh thuần hơn, thứ mà buồng phổi anh chẳng cảm thấy như bị thiêu đốt mỗi khi hô hấp. Tuy đương căng thẳng cực kỳ (và ngoài niềm hưng phấn ra thì hầu như mọi xúc cảm khác đều bị nó chiếm hữu cả), anh cảm thấy an toàn và được chở che bên Logan. Hắn là người rồi sẽ bên anh từ rày đến tương lai chẳng cần ngại nghi. Và cũng hoàn toàn bất đồng với Erik, đây là một ngày mai chẳng hề hiện hữu ở một thế giới xa xăm và chỉ dựa trên lý thuyết suông, ở nơi mà con đường giữa Mặt Trời cùng Mặt Trăng chỉ vỏn vẹn một phân số inch – hay ở một vũ trụ lại có thể cải tiến tới mức xóa đi những bạo diệt và thương đau, hay những lối mòn rồi sẽ dẫn đến sự chia tách vĩnh viễn về sau. Tương lai ấy là nơi đây, tương lai ấy là bấy giờ - và những chiêm nghiệm cùng tổn thương Charles từng trải qua nay đã được nó ôm trọn lấy với sự nhẫn nại, niềm bao dung và mong muốn chữa lành.

Logan yêu Charles, thậm chí từ trước hắn đã rơi vào bể tình của anh rồi. Và khi sự thành thực thì hắn yêu một anh trọn vẹn.

Dòng suy nghĩ ấy khiến nụ cười trên môi Charles ngày một rộng hơn so với trong cảnh tượng anh từng mong, rồi cuối cùng nở rộ lên rực rỡ vô ngần.

“Này, ầy, có lẽ nên đi thôi. Tôi đặt chỗ lúc sáu giờ.” Logan nói rồi xoay mình sang cửa. Vừa xong thì bỗng hắn lại quay ngược, có vẻ quên đi mình hãy còn đang cầm bó hoa.

“Để tôi xử lý chúng cho, nếu anh muốn. Trong nhà hình như cũng có bình.” Hank bước về phía Logan. Charles đoán rằng cậu ấy chỉ mượn cớ để thoát được khỏi cái vai bóng đèn sáng rỡ trong phòng bấy giờ thôi, song anh cũng chẳng nói gì, chỉ yên lặng trông Hank cẩn thận nhận lấy bó hoa từ tay Logan rồi ra khỏi phòng.

“Này,” Charles cất lời, bắt đầu lăn bánh đến cửa. “Cái địa điểm bí mật anh định đưa tôi tới mấy tiếng nữa là đâu vậy?”

“Nếu giờ tôi cho cậu biết thì đâu còn gì ngạc nhiên nữa, đúng không?” Logan lập tức bước ra sau vị giáo sư, sau đó đẩy chiếc xe y ngồi xuống con dốc trước dinh thự mới được xây không lâu. “Thực ra thì chỗ đấy cũng chẳng hay ho lắm đâu, nên tôi hi vọng cậu sẽ không trông mong tới những thứ đại loại như một căn phòng trắng muốt, rồi khăn trải bàn bằng lụa dài năm mươi thước phủ đất, kiểu vậy đâu nhé.”

Và cũng lâu lắm rồi tiếng cười của Charles mới vang lên đầy sảng khoái và chân thực như thế này.

Quãng đường tới nhà hàng lại hóa lâu hơn anh tưởng. Song thực ra Charles cũng chẳng nề hà gì – bởi anh cảm thấy rất dễ chịu khi có Logan ở bên, rồi tiếng đài hơi rè cũng xua bớt đi bầu không khí căng thẳng khiến cả hai cứ luôn bồn chồn lúc hãy còn ở nhà. Bấy giờ lại như cả hai đương thoải mái chuyện trò dăm câu chẳng khác gì mấy tháng vừa rồi vậy – như quãng thời gian chưa một ai trong đôi bên nhận ra cảm xúc mình dành cho đối phương.

Charles vui lắm, vì giữa cả hai vẫn còn đấy vẹn nguyên một tình bạn và lòng tin được gây dựng qua năm tháng, chẳng hề phai nhạt đi hay bị thay thế bởi những lời đường mật sáo rỗng thủ thỉ bên tai chỉ vì muốn một đêm tình nồng nhiệt và cháy bỏng tới tận hừng đông. Logan và Charles khởi điểm từ bạn bè, và tình bạn giữa cả hai sẽ mãi mãi duy trì dẫu cho thứ ái tình mà đôi bên đương cùng nhau dấn mình vào có sâu sắc đến nhường nào đi chăng nữa.

Những dòng suy tư này cốt cũng chỉ để tự trấn an bản thân, còn nếu không thì Charles chẳng biết thế nào mới nên nữa.



Thời điểm Logan giúp Charles ngồi lên chiếc xe lăn ngay giữa phố – khi hắn luồn một cánh tay chắc nịch dưới khuỷu chân anh, bên tay còn lại thì đỡ lấy sau lưng – hành động ấy mang lại cho anh một cảm giác ấm êm tới lạ. Tư thái Logan khi ấy như thể đương phô bày một niềm kiêu hãnh – như thể hắn đương triển lãm Charles trước toàn bộ dân cư trong thành phố này vậy. Kinh nghiệm tình trường đã thành quen nên Charles cũng chẳng còn o ép lấy tự trọng mấy nữa, gương mặt anh nhè nhẹ ửng lên. Guồng quay ở Manhattan luôn nhanh và bận bịu, thế nên rất ít người (mà thực chất cũng chẳng mấy ai) buồn để ý tới họ, song cử chỉ ấy vẫn khiến ngực anh xốn xang, bụng anh nhộn nhạo.

“Cách một khu nhà là chúng ta tới nơi rồi. Như tôi nói ban nãy rồi đấy, nơi này không mấy tiếng tăm gì đâu, nhưng chất lượng thì tốt. Hải sản rất đa dạng, tôi nhớ không lầm thì là vậy. Ừm, họ cũng phục vụ những món khác nữa, pasta hoặc linh tinh gì ấy, nên nếu cậu không thích cá thì…”

Charles hắng giọng rồi ngồi thẳng thớm lên. “Cá nghe hay đấy. Hình như cũng lâu rồi ở nhà không nấu gì có cá cả.”

Cũng như những điều khác mà anh đã trao cho tôi vậy.

Logan không gặp khó khăn gì trong chuyện tìm đường, thậm chí hắn còn chẳng buồn dừng tạm tại các hàng quán nằm ven để hỏi hướng. Chuyện này khiến Charles đâm tò mò muốn biết liệu hắn có từng tới đây trước để lo liệu chuyện cho tươm tất hay không. Khả năng này cũng không hẳn là không cao – bởi Logan có bóng gió cho anh biết đôi chút, song cũng chỉ duy nhất về món mà cả hai sẽ dùng thôi. Đôi bên đều hiểu rằng chẳng có lý nào hắn lại dẫn anh cả một đường dài vào thành phố chỉ để ăn một bữa thôi cả. Hẳn nhờ những khi đi dàn xếp tại nơi dự định dẫn Charles tới, nên giờ chuyện làm quen đường xá cũng không là vấn đề gì quá rắc rối với Logan cả.

Không gian của căn nhà hàng không rộng lắm, nội thất có phần cổ kính song lại được bảo quản rất tốt, nơi đây cũng hiện hữu một cảm giác tựa như đương ở nhà. Nhưng điều khiến Charles sửng sốt nhất chính là chiếc bàn hắn đẩy anh tới chỉ được xếp đúng một chiếc ghế, như thể nhân viên nhà hàng đã biết sẵn rằng anh sẽ ngồi ghế lăn dùng bữa vậy. Và họ chỉ có thể biết một khi được chính Logan dặn dò trước rồi yêu cầu bài trí bàn ghế riêng mà thôi. Charles cảm động tột cùng – tới mức trong lòng anh giờ đây đương phải gắng mà nén lấy dòng nước mắt chỉ chực tuôn rơi, bởi họ thậm chí còn chưa đến được chiếc bàn Logan đặt cho tối này nữa.

Và chúa ạ, những gì Logan nói về thức ăn nơi đây quả thực không ngoa chút nào.


“Tới lúc cho mấy thứ vớ vẩn của một buổi hẹn đúng nghĩa rồi chứ nhỉ?”

Charles khẽ ngả người lên lưng ghế trong bồn chồn. “Logan này, tôi rất trân trọng những gì anh làm, nhưng nếu anh có nhỡ quên mất thì –”

Rồi bỗng Charles được nâng dậy và hạ xuống tư thế đứng dẫu cho chân anh chẳng thể trụ vững, song vòng tay của người đối diện đã giúp anh rồi. Một tay hắn vững vàng choàng qua hông vị giáo sư, bên còn lại thì nắm lấy bàn tay trái của anh đầy dịu dàng, Logan ôm Charles gần gũi vô cùng và có vẻ như chẳng cần dụng sức mấy.

“… Rất ngọt ngào, thật, tôi cảm động lắm, nhưng vấn đề là tôi vẫn không cử động được – anh đang đi đâu thế này?”

Logan đã bắt đầu di chuyển, trên thực tế thì hắn đang nâng anh theo, “Chỉ cần theo tôi thôi, được chứ? Dịp này hãy tin tưởng tôi đi nào.”

“Rồi anh sẽ vấp phải tôi, sau đó ngã rồi nghiền tôi tan nát cho xem.”

“Cậu thực sự nghĩ tôi nặng đến mức đấy à?” Hắn bật cười. “Đây. Sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu cậu…”

Những lời kháng nghị của Charles bặt đi ngay khi một tay Logan bỗng giương lên rồi nhẹ nhàng và từ tốn ngả đầu anh lên ngực hắn. Tay anh bóp chặt lấy bờ vai Logan, song có vẻ hắn không để tâm mấy. “Bắt đầu nhé. Đừng lo gì cả, tôi sẽ không quay cậu mòng mòng quanh phòng đâu. Chỉ thế này thôi. Chúng ta đứng như bây giờ là được.”

Đúng như những gì hắn bảo, Logan chỉ đứng tại chỗ mà chậm rãi khiêu vũ, song điệu nhạc hắn đương theo lại rõ ràng dành cho dạng động tác có tiết tấu nhanh. Đến khi chuyển sang bài kế, anh mới thực sự buông lơi được cơ thể, để thân hơi ngả xuống rồi thả mình theo nhịp điệu. Ở tư thế hiện tại, Charles không rõ lắm thứ cấn trên đỉnh đầu mình đích xác là gì – anh cảm giác nó rất nhẹ và chẳng hề dụng lực, lại chắc chắn có chủ đích. Vậy nên có khả năng Logan đương ngả cằm lên Charles, hoặc cũng có thể đang rúc vào tóc anh – và đặt môi lên mái đầu ấy.

Suy nghĩ ấy khiến nhịp thở của Charles như nghẹn lại – rồi hối hận ngay tức thì, bởi anh chợt nhớ ra rằng với toàn bộ giác quan được cải thiện thì chắc chắn Logan sẽ nhận ra chỉ trong tích tắc thôi. Song có thể hắn cũng chẳng để tâm đâu, có lẽ chuyện này cũng chẳng mấy đáng mà –

“Thả lỏng nào Chuck. Cậu cứ gồng người thế này thì khó lắm đấy.”

Mất một lúc anh mới thả mình chìm vào vòng tay Logan, mặc cho trọng lương cơ thể ngả lên bờ ngực hắn nhiều hơn. Đây là… một trải nghiệm đầy mới mẻ, Charles nghĩ. Anh hoàn toàn chẳng e đâu chuyện Logan sẽ nhỡ trượt tay khiến mình sõng soài – từng động tác của hắn đều vững chãi và thận trọng, hắn ôm anh đầy dịu dàng song cũng chắc chắn vô cùng. Rồi tại thời điểm này, Charles đã có thể quả quyết rằng Logan đã cúi người và đặt một nụ hôn lên mái đầu anh, bởi mới thôi anh vừa chỉnh lại thế đứng để có góc nhìn hắn tốt hơn, và cũng đồng thời lần vào tâm thức của hắn đôi chút.

Và khi đã thâm nhập vào, đón lấy anh là một sự yêu thương đầy ấm áp, vô cùng và bao la, tiếp đến là những chuỗi ngân nga nào bảo vệ em, bảo hộ em, chở che em, rồi cuối cùng chỉ còn vỏn vẹn đôi chữ báu vật cứ vang vọng liên hồi như thể một lời nguyện cầu trong tâm trí Logan.



Như thể đã thành một quy luật vậy, thời điểm cần trở về nhà mới buồn tẻ nhường nào, song đối với cả hai thì chuyện này cũng chẳng kém phần kỳ khôi, bởi đôi bên đều sống trong cùng một dinh thự cả - và vốn dĩ Logan đâu phải lái xe về trong đơn độc rồi ngồi thừ mà đợi chờ một cuộc gọi có khả năng không bao giờ đến chứ. Phần Charles cũng chỉ cách hắn vỏn vẹn một cái sảnh chứ nào phải hằng trăm thước xa xôi. Vậy nên theo những gì đại chúng luôn miêu tả thì hầu như chẳng hợp lý mấy trong trường hợp của cả hai, song buổi hẹn tối này quả thực tuyệt lắm –

“Này, đợi tôi chút nhé. Quên mất mấy thứ.”

Charles dừng dòng suy nghĩ miên man của mình lại, rồi khi vừa quay ghế thì bắt gặp thấy Logan vừa giấu đi thứ gì đó sau lưng. “Anh lại đang –”

“Đợi ở đây nhé. Tôi xong ngay ấy mà.” Dứt lời thì Logan bắt đầu rảo bước khỏi chiếc xe, ngày một xa dần khỏi Charles và căn dinh thự, hướng đến một khu đất hoàn toàn không nằm trong quyền sở hữu của anh nữa, và tay hắn thì chất đầy những vật Charles vẫn chẳng thể trông thấy rõ.

Rồi khi anh vừa định cất tiếng gọi hắn, sau đó bình luận đôi câu pha trò về chuyện bỏ đi giữa buổi hẹn thì Logan đã trở lại, tốc độ ngang khi rời đi chốc nãy. Lúc về tới thì hắn lại tiếp tục rảo ra sau chiếc xe lăn Charles ngồi, và trước khi kịp nhận ra thì anh đã đương được đẩy theo hướng hắn vừa đi chừng mấy phút trước.

“Logan à…”

“Chúng ta sắp tới nơi rồi. Chúa ạ, cậu thiếu kiên nhẫn quá đấy nhé.” Từng câu chữ hắn thốt lên rất khẽ khàng song lại đầy bông đùa, nhịp chân thì ngày một nhanh hơn dọc trên con đường mòn. “Nếu cần đi chậm lại thì nói cho tôi biết nhé.”

“Không sao, tôi chỉ muốn biết –”

Logan giảm tốc độ khi cả hai đến một khoảng rừng thưa, và những câu chữ toan bật ra của Charles dường như tự ngăn trở chúng lại. Ở mảng cỏ xanh giữa nơi ấy trải một tấm chăn nhỏ, trên đặt hai chiếc ly và thứ còn lại có vẻ là một chai rượu. Khi Logan giúp anh ngồi lên tấm chăn rồi, Charles nhận ra lớp nhãn trên vỏ chai đã bị bào mòn.

“Cẩn thận với nó tí. Hàng cổ đấy.” Logan cất lời, sau đó ngồi xuống ngay bên Charles. “Mua nó khi cậu còn chưa ra đời đâu, mà hẳn là bố mẹ cậu khi ấy cũng chưa sinh nữa cơ. Tôi với một ông bạn hồi đấy quyết định mua chai thượng hạng nhất trong cửa hàng, rồi khi nào cuộc chiến kết thúc thì sẽ khui ra.”

Một khoảng lặng tiếp nối tiếng hắn. Logan đánh mắt xuống tấm chăn, tay thì giày vò những đường vân trên ngón, rồi bỗng bóp chặt bàn tay lại.

“Cậu ta, ừm, không qua khỏi được cuộc chiến.”

“… Logan à, tôi rất tiếc –”

“Ấy, làm gì nghiêm trọng thế.” Logan hắng giọng rồi nhún vai. “Tôi đã bảo chuyện này diễn ra từ lâu lắm rồi đấy thôi. Buồn đau gì tôi cũng qua cả rồi. Mà thôi bỏ đi, vấn đề là tôi không muốn khui chai rượu này cho đến khi nào tìm được… một ai đấy tâm đầu ý hợp.”

Hắn dịch người, sau đó hào hứng lấy chai rượu khỏi tay Charles rồi bắt đầu bóc đi lớp bọc trên phần chóp. “Ý là dĩ nhiên tôi có thể bán phứt nó đi để kiếm hời, giá của nó trên thị trường thì hiển nhiên không cần bàn rồi, nhưng vốn dĩ cậu cũng đâu nghèo nàn gì. Và nếu tôi muốn kết hôn với –”

Rồi hắn ngưng bặt lại. Phần Charles thì ngây đơ như phỗng. Hẳn Logan phải cố sức lắm mới không đánh rơi chai rượu trong tay.

“… Khốn thật.”

“Tôi –”

“Xin lỗi. Tôi xin lỗi. Đấy, đấy chỉ là –”

“Logan à – …”

“Tôi biết. Tôi xin lỗi mà. Không phải vậy đâu. Đấy thực sự chỉ là –”

“… Anh đã nghĩ tới chuyện đó rồi sao?”

Bấy giờ thì tới phiên Logan cứng người. Cảnh tượng ấy thực sự ấn tượng vô cùng – bởi hắn lặng yên tới mức Charles dám thề rằng quanh đây hẳn phải đương hiện hữu một năng lực ngoại cảm thứ hai, và kẻ đó đã ngừng cử động của hắn, duy trì hắn ở mãi một tư thế như hiện tại. Hắn chẳng hề chớp mắt hay hô hấp, và nếu chỉ chừng vài giây như vậy nữa thôi thì vị giáo sư chắc chắn sẽ gọi cứu trợ ngay lập tức, song mắt anh bỗng trợn trừng, rồi chợt thình lình nảy sinh một luồng xung động nhất thời mà anh chẳng thể kìm nén lại nổi trong chính tâm trí của mình.

Vô vàn lần.

Cảm tưởng như thể tròn một phút trôi qua thì Logan mới thực sự cử động lại, thì cả hai mới thực sự cử động lại, rồi khi đã vậy thì đôi bên lại chỉ tránh tầm mắt nhau đi.

“… Tôi xin lỗi.”

Và Charles lại đờ người chẳng dịch chuyển gì. Anh chỉ ngồi lặng, mắt chớp liên hồi về hướng dinh thự, nặng nề thở ra và đắn đo cân nhắc.

“Chuck này, đấy chỉ là –”

“Anh nói đi.”

“Gì cơ?”

Charles cựa mình, tay thì lặng lẽ giật lấy ống tay chiếc áo len đang khoác trên người. Cử động liên tục không giúp giảm đi cơn căng thẳng mấy, song chí ít anh vẫn có chuyện để thực hiện, và thường thì chỉ một sự sao nhãng nhỏ thôi cũng tốt hơn nhiều so với chuyện phải đối diện với quá nhiều vấn đề trong cùng một thời điểm. “Anh vừa nghĩ gì thì nói đi. Nói to lên.”

Vừa dứt lời thì anh đã mong rằng thời gian sẽ nghịch đảo lại, hoặc Logan sẽ đứng dậy và rời đi, sẽ biến mất vào bóng đêm và không bao giờ nói năng gì với mình nữa. Chẳng hiểu vì lý do gì anh lại nghĩ vậy – bởi tuyệt nhiên Logan sẽ không hành xử như vậy. Song trong quá khứ, Charles đã bị tổn thương lắm thay.

Rồi khi nỗi sợ hãi và sự thảm thê vì bị ruồng rẫy trong cuộc đời anh lại có thể chuyển tiếp sang một chương quá đỗi diệu kỳ và thú vị về mối quan hệ đương đâm chồi giữa anh và Logan, thì thực tế này khiến Charles nổi nóng vô cùng. Bởi Logan luôn yêu anh vô điều kiện, và hắn bảo vệ anh đầy hung bạo tựa như một con rồng sẽ bảo vệ thứ báu vật quý giá nhất của nó vậy. Hắn không đáng để bị nghi ngờ hay chất vấn.

Điều Logan xứng đáng nhận được phải là niềm hi vọng trong Charles, rằng tay hắn sẽ choàng lấy hông anh rồi ôm anh lại gần.

“… Ừ. Quả thực tôi có nghĩ tới.”

Và nếu về sau Charles có hồi tưởng lại những khoảnh khắc tiếp sau câu nói ấy, thì chúng mơ hồ vô cùng.

Logan cận kề anh lắm. Khoảng cách giữa anh và hắn gần tới nỗi nếu Charles tập trung vào một chi tiết nhỏ thôi, mắt anh sẽ nhòe đi ngay. Nụ hôn anh từng trao đi chẳng thiếu – và hôn môi là chuyện chẳng tốn sức mấy, một cách thể hiện sự cảm kích cho ban sáng sau một đêm nóng bỏng, dưới tấm chăn trên một chiếc giường quá khổ và nằm trong một căn dinh thự quá rộng. Những nụ hôn ấy chẳng mang ý nghĩa gì lớn lao. Tới khi anh quen Erik.

Và sau Erik thì nó lại trở nên vô nghĩa như ban xưa. Mãi đến khi anh gặp Logan.

Nụ hôn đầu giữa Erik và anh đầy hối hả và nóng bỏng – những cảm xúc đâm chồi hàng tuần trời đột ngột bùng nổ trong cái đêm trước khi sự đời đổ bể thành sông. Một cuộc làm tình với những vết thâm tím, nồng nhiệt và đầy bạo lực chiếm hữu lấy toàn bộ tâm trí Charles trong trọn vẹn bốn tiếng đồng hồ, kể từ khi anh nhận ra mình yêu Erik nhường nào, rồi thật chóng vánh làm sao, thứ cảm xúc ấy ngay sau đấy đã biến thành nỗi căm giận tột độ.

Song cảnh tượng lúc bấy giờ lại hoàn toàn trái ngược với khi ấy.

Sự nồng nàn vẫn còn đấy, vẹn nguyên. Logan vẫn giữ lấy gáy Charles như thể một sợi dây cứu sinh, vòng tay hắn quanh anh ngày một chặt hơn, đến khi giữa cả hai chẳng còn khoảng cách nữa. Charles vẫn ân cần đáp lại hắn, rồi bỗng anh cắn bật lấy môi Logan, đủ lực để in hằn một vết ở lớp môi trong (với điều kiện Logan không sở hữu năng lực tự chữa thương). Song nụ hôn ấy hoàn toàn không thô bạo, cũng chẳng hề gây đau đớn hay rực nóng – nụ hôn ấy ấm áp vô cùng, tựa như một ngọn lửa tuy phải mất thời gian để nhen nhóm đấy, song khi đã rực lên thì mạnh mẽ vô cùng. Quanh khóm lửa ấy chẳng phải những lá khô hay cành vụn dễ bắt lửa để rồi có thể thiêu trụi khu rừng nơi nó được nhóm lên, chính sỏi đá là những thứ vây lấy nó, từ đó tạo nên một ngọn lửa vững chãi. Một ngọn lửa bền bỉ.

Một ngọn lửa an toàn.

Logan an toàn vô cùng.

Và cũng chẳng phải từ nụ hôn đầu giữa cả hai mà Charles mới nhận ra được điều này. Đã từ lâu lắm, từ những ngày đầu tiên khi chỉ vừa chớm quen Logan thì anh đã thấu suốt rồi – bởi hắn đã để Charles tiến vào không gian sâu kín tối cùng trong hắn – cho phép anh chứng kiến những ký ức đau thương tột bậc của hắn mà chưa một ai từng được trông qua, cũng đồng thời tình nguyện để anh nhìn thấy những khung cảnh về cả hai mà hắn đã tưởng tượng nên. Logan khác biệt vô cùng. Chẳng cần tới một nụ hôn, anh cũng có thể nhận ra điều đó.

Song chính vào thời khắc cả hai trao nhau cái hôn đầu, thì Charles mới thấu suốt được rằng bản thân quả thực xứng đáng với những gì Logan trao cho mình.



./

Profile

zhiyu9095: (Default)
SuZhiYu

April 2017

M T W T F S S
      12
3456789
10111213 141516
17181920212223
24252627282930

Most Popular Tags

Style Credit

Expand Cut Tags

No cut tags
Page generated Sep. 19th, 2017 10:00 pm
Powered by Dreamwidth Studios